Đưa mẹ cô tất cả áo mưa và ủng đi mưa, Tề Ngọc Trân tranh thủ thời gian đi tắm.
Khi cô về phòng lấy quần áo sạch, chồng cô đang ngồi ở bàn làm việc, đọc và viết bút ký, trông rất tập trung, cô không làm phiền anh, lấy quần áo rồi rời đi.
Khi cô tắm xong, anh vẫn ngồi ở bàn đọc sách và ghi chép giống như lúc cô rời đi.
Cô lặng lẽ xếp quần áo bẩn của họ lại với nhau và chuẩn bị mang đi giặt.
“Tóc của em còn chưa khô, anh đi giặt quần áo, em lau tóc trước, giặt quần áo xong anh sẽ giúp em chải tóc.”
Lực chú ý của Tống Tầm Chu rời khỏi sách vở, chuẩn bị giặt quần áo.
Tề Ngọc Trân không từ chối, đưa giỏ đựng quần áo bẩn cho chồng rồi theo chồng ra ngoài.
Ngoài trời vẫn còn nắng nên khi phơi tóc dưới nắng thì tóc cô dễ khô hơn.
Hai người đi tắm rồi giặt quần áo, mới năm giờ chiều, trời vẫn còn sáng, chưa đến giờ ăn tối.
Tống Tầm Chu bảo Tề Ngọc Trân ngồi trước bàn làm việc nơi anh ngồi ban nãy, anh lấy khăn khô giúp cô lau tóc, lau khô rồi chải lại.
“Thầy giáo Tống, em có thể mở sách ra đọc nội dung không?”
Tề Ngọc Trân rảnh tay, ngồi một chỗ cũng nhàm chán, muốn mở sách ra đọc nội dung.
Tống Tầm Chu lấy ghế rồi ngồi phía sau cô:
“Em cứ xem đi, có chữ nào không hiểu thì hỏi anh, nếu không hiểu nội dung thì tạm thời đừng hỏi, chờ anh xem xong rồi dạy em.”
Tề Ngọc Trân bỏ qua nội dung toán
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-doi-vo-chong-nho/1279653/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.