Lại ví dụ như cô con gái thứ hai của Khương gia, tựa hồ có chút ý tứ với con trai nhà địa chủ Tiếu.
Sau khi Lý Nhị Hoa biết chuyện này, bà ta đã tìm tới nhà Tiêu gia chửi ầm lên, còn mắng người trong thôn truyền tin đồn vớ vẩn nữa……
Khương Song Linh chỉ nghe phong thanh một chút những loại chuyện kiểu này chứ chẳng buồn hỏi thăm nhiều, cũng tại cô sắp rời khỏi đây rồi, quan tâm làm chi cho mệt?
Trước khi cô đi, Khương Hồng Bình có tới gặp cô một lần.
“Chị họ, chị sẽ hối hận.” Khương Hồng Bình thốt nên một câu tựa hồ như cảnh báo cô, lại tựa hồ như đang thôi miên chính mình.
“Phải không?”
“Chị có tin hay không, chị qua bên đó không được bao lâu sẽ phải nhanh chóng trở về. Chị, cái tên doanh trưởng Tề kia căn bản không muốn tìm một người phụ nữ, anh ta chính là ——”
“Tôi không tin.” Khương Song Linh khẽ mỉm cười, sau đó tiễn khách.
“Vậy chị cứ chờ đi! Chờ xem sau khi chị bị buộc phải trở về trong thôn, tôi sẽ gả cho Tiêu Chấn Xương.”
“Vậy chúc cô sớm được gả cho Tiêu Chấn Xương.”
Sáng sớm ngày 23, Khương Song Linh dẫn em trai cùng một bao hành lý thật lớn lên huyện thành trước.
Cô không mang theo quá nhiều thứ, phần lớn hành lý chỉ là đồ ăn và quần áo, đặc biệt là thịt khô của cô, chúng nó là thứ chiếm nhiều diện tích nhất, bên cạnh đó là những món đồ ăn được chuẩn bị để sử dụng trên đường.
Đã nếm trải thiệt thòi từ lần chuyển nhà lúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/975108/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.