Khương Song Linh cũng sợ dưới tình thế cấp bách, hai kẻ ngu ngốc lại ác độc này sẽ quyết chí cùng cô cá chết lưới rách.
Kỳ thật Khương Song Linh cũng có suy nghĩ giống hai người ấy, cô cũng hoàn toàn không muốn làm lớn chuyện này lên.
Bởi vì Khương Hồng Bình kia nói không sai, cô không có bằng chứng xác thực, càng không tìm được nhân chứng.
Hơn nữa bây giờ cô vẫn còn sống sờ sờ ở nơi này, kể cả khi cô liều mạng gây sức ép lên trên, kết quả cuối cùng cũng chỉ làm mất danh sách sinh viên của Tiết Ninh Ninh mà thôi, nhưng cô cần gì cái danh sách sinh viên đó chứ?
Lại nói tới Khương Hồng Bình, nếu cô không thuận theo không bỏ qua, cứ một mực làm lớn chuyện, chưa cần nói tới vợ chồng Khương Truyện Phúc, Lý Nhị Hoa, những người lớn tuổi của Khương gia kia cũng sẽ lấy danh nghĩa bề trên mà chèn ép ngược lại cô.
Suy cho cùng, bọn họ không thể để cô tự ý phá hủy thanh danh Khương gia được.
Rơi vào tình huống kiểu này, kể cả khi cô có lý, những người bên cạnh cũng nói rằng cô là kẻ máu lạnh, không quan tâm tới tình thân.
Xử lý xong Tiết Ninh Ninh, còn dư lại Khương Hồng Bình, Khương Song Linh cười: “Em họ, đi, chúng ta cùng về nhà nào.”
…
Trước khi Khương Truyện Phúc đi ngủ, ông ta còn ngậm một điếu thuốc lá: “Chỗ tiền này cho Song Linh may vài bộ quần áo mới, còn dư lại cứ để con bé mang theo……”
Lý Nhị Hoa lập tức không vui: “Tại sao cái gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/975118/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.