Tạ Thiệu im lặng một lát, mới tiếp tục nói:
"Tôi có thể nhìn thấu người khác nhưng không thể nhìn thấu cô, chỉ có thể nói lên trên người cô có thứ tôi cần, cho nên ngoan ngoãn giao ra đây."
Lục Thanh Nghiên nhìn chằm chằm vòng tay đỏ như máu trên cổ tay Tạ Thiệu.
Có thể nhìn thấu quá khứ và tương lai của một người ư?
Còn có loại dị bảo này sao?
"Nếu ông đạt được dị bảo này, đâu cần đoạt đồ của người khác?"
Lục Thanh Nghiên nhìn về phía Tạ Thiệu: "Cẩn thận lòng tham không đủ rắn nuốt voi."
"Ha ha ha, lòng tham ư?"
Tạ Thiệu nghiến chặt răng, cười to châm chọc.
"Thứ này chính là ma quỷ, cắn nuốt tính mạng của Tạ gia tôi."
Tạ Thiệu vuốt ve vòng tay trên cổ tay phải, trong mắt lộ ra tia sáng vừa yêu vừa hận.
"Cắn nuốt ư?"
Lục Thanh Nghiên có chút nghi ngờ.
Tạ Thiệu lạnh lùng nhìn về phía Lục Thanh Nghiên:
"Dựa vào cái gì Lục gia và Phó gia may mắn như vậy, mà người Tạ gia tôi chỉ có thể sống đến hơn bốn mươi tuổi là tử vong."
Dị bảo của Tạ gia đặc biệt đáng sợ, nó có thể nhìn thấu quá khứ và tương lai của một người, Tạ gia dựa vào chuyện này đạt được tài phú và quyền lực mà mình muốn.
Nhưng nhìn trộm người khác, sao có thể không trả giá đắt, mỗi một thế hệ người Tạ gia đều sống không quá 50 tuổi.
Đều biết thứ này quỷ dị, nhưng dưới dụ hoặc của quyền thế và tài phú khiến bọn họ không thể ném thứ này.
Khi Tạ Thiệu nhận được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-duoc-ga-dan-ong-tho-kech-sung-den-khoc/1255008/chuong-440.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.