"Đã là đồn đoán thì có khác gì bịa đặt vu khống! Tôi sẽ không tùy tiện vu oan cho một đồng chí tốt! Vương Vĩ, nếu anh thực sự tốt bụng thì hãy giúp tôi điều tra xem mười cân gạo mười cân bột mì này rốt cuộc là ai đã trộm, mọi người nghe cho kỹ, ai tìm được cho tôi, tôi sẽ chia cho người đó một nửa số gạo và bột mì!"
Bây giờ Hạ Hồng Lâm dám nói như vậy trước mặt cô, e rằng sẽ không có lợi cho danh tiếng của mẹ con Tần Việt, cho dù cô có tin họ thì cũng không ngăn được những lời đồn đại đó.
Tra, nhất định phải tra rõ ràng!
"Chúng tôi không phải công an, đi đâu mà tra.
"
Mọi người tuy nói vậy nhưng trong lòng không khỏi chú ý đến chuyện này.
Gạo và bột mì mà Giang Nghênh Tuyết mua chắc chắn là gạo trắng và bột trắng!
Lỡ như bọn họ mèo mù vớ cá rán thì sao?
Giang Nghênh Tuyết nhìn Hạ Hồng Lâm: "Hạ Hồng Lâm, anh thấy thế nào?"
Hạ Hồng Lâm có chút bàng hoàng, Giang Nghênh Tuyết như thể đã nhìn thấu tâm can của hắn nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: "Anh nhất định sẽ giúp em.
"
Giang Nghênh Tuyết đặt liềm trong tay sang một bên, nói với những thanh niên trí thức xung quanh:
"Gạo và bột mì của tôi bị mất vào sáng hôm qua, nếu mọi người muốn giúp, có thể giúp tôi điều tra xem trong thôn hôm qua có ai vào buổi sáng không có mặt ở ruộng trong một thời gian dài.
Khóa của tủ đựng gạo và bột mì bị phá hỏng nghiêm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-nu-tri-thuc-qua-chu-dong-thao-han-chiu-khong-noi/286731/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.