Sau khi hoàn thành một ca phẫu thuật, Tần Lan chưa kịp nghỉ ngơi thì nhận được điện thoại ở nhà, nói Ôn Ninh đã bị lạc. Bà vội vàng cúp máy, lo lắng chạy về nhà.
Vừa đến cổng, Ôn Ninh cũng vừa về tới. Hai người chạm mặt nhau.
“Ninh Ninh?!”
“Dì Tần.”
Thấy Ôn Ninh bình an vô sự đứng đó, bà Tần Lan lấy tay xoa ngực, thở phào nhẹ nhõm: “Trời ơi, con về rồi là tốt rồi! Vừa nãy dì nhận được điện thoại của Tiểu Diệu, nói con bị lạc mà chưa về nhà, làm dì sợ c.h.ế.t đi được. Con mà có chuyện gì, dì không biết phải ăn nói với mẹ con thế nào nữa.”
Trời biết khi nhận được cuộc gọi, bà đã lo lắng và sợ hãi đến mức nào.
Một tay xách cặp lồng, tay còn lại Ôn Ninh trấn an vỗ nhẹ lưng bà Tần Lan: “Con xin lỗi dì Tần, đã làm dì lo lắng.”
Bà Tần Lan lắc đầu: “Con về là tốt rồi. Chúng ta vào nhà thôi.”
Trong phòng khách.
Lục Diệu và Diệp Xảo cũng đang chuẩn bị đi tìm người.
“Ôn Ninh?!” Cửa mở, vừa thấy người bước vào, mắt Diệp Xảo lộ vẻ kinh ngạc.
Sững sờ một giây, cô ta vội tiến lên nắm tay Ôn Ninh, ra vẻ sắp khóc: “Ninh Ninh, em đi đâu vậy? Chị chỉ quay lại lấy ví tiền một chút, đã dặn em đợi ở chỗ cũ rồi, không ngờ quay lại đã không thấy em đâu. Chị lo c.h.ế.t đi được, tìm khắp nơi không thấy, đành phải chạy về báo cho mọi người trong nhà.”
Không đợi Ôn Ninh đáp lời, ánh mắt cô ta đã lướt qua chiếc cặp lồng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-deu-giat-ga-giuong/2894031/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.