Chu Di tức đến phát điên, cô ta cảm thấy vô cùng tuyệt vọng khi có miệng mà không ai tin. Chịu đựng cơn đau như xé toạc trán, cô ta nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Anh! Đừng tin con tiện nhân này, nó đang nói dối! Nó là kẻ ác đi tố cáo trước!”
“Chính nó dùng xe lăn đ.â.m em, đẩy em xuống lầu, rồi sau đó nó tự trượt xe lăn xuống để diễn kịch, để lấy lòng thương hại của anh! Anh không nhìn ra sao?!” Chu Di cuồng loạn.
Đôi mắt đen như mực của Lục Tiến Dương nhìn thẳng vào cô ta, đáy mắt lộ ra ánh lạnh lẽo. Ánh mắt đó quá đáng sợ. Chu Di cảm thấy mình như bị một tấm lưới vô hình siết chặt. Da đầu cô ta tê dại, cảm giác nghẹt thở lan khắp cơ thể, đến xương cốt cũng run rẩy.
Nhưng tại sao, cô ta phải chịu uất ức này? Tại sao cô ta lại bị oan? Rõ ràng người đẩy cô ta xuống là Ôn Ninh! Người sai là Ôn Ninh chứ không phải cô ta!
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Lục Tiến Dương, Chu Di mấp máy môi, tiếp tục cố gắng giải thích: “Anh, hãy tin em! Em mới là người bị hại, em mới là người bị đẩy xuống lầu! Nếu không, tại sao em cũng nằm dưới đất? Chẳng lẽ em tự đẩy mình rồi nằm ăn vạ sao?”
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Lục Tiến Dương, Chu Di mấp máy môi, tiếp tục cố gắng giải thích: “Anh cả, hãy tin em, em mới là người bị hại, em mới là người bị đẩy xuống lầu! Nếu không tại sao em cũng nằm dưới đất? Chẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-deu-giat-ga-giuong/2894093/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.