Ban Bảo vệ cũng thuộc hệ thống công an, có quyền hạn thực thi pháp luật nhất định, có thể tham gia phá án. Hơn nữa, Vương Xuyên là trưởng ban, cùng cấp với trưởng đồn công an.
Trước đây Tưởng Thụy ỷ vào là cháu ngoại của Chu Phương, anh họ của Chu Di, nên những người bị anh ta gây sự thường nén giận, chấp nhận lời xin lỗi của nhà họ Chu và cho qua. Giống như lần trộm dây điện trước, cuối cùng nhà họ Tưởng đã bồi thường tiền cho nhà máy, lãnh đạo chỉ điểm tên phê bình Tưởng Thụy một trận chứ không truy cứu thêm.
Lần này Tưởng Thụy đ.â.m người, đó tương đương với cố ý g.i.ế.c người. Vương Xuyên đã sớm muốn dạy dỗ cái thằng đầu gấu này. Lần này Tưởng Thụy lại chọc vào nhà họ Lục. Nhà họ Lục thì không sợ đối đầu với nhà họ Chu.
Đồng chí công an không đồng ý ngay yêu cầu của Vương Xuyên, anh cảm thấy chuyện này không đơn giản. Bên trong kia là cháu gái của phó cục trưởng, bên ngoài này là một phi công. Chỉ một cú điện thoại mà có thể điều động người của Ban Bảo vệ nhà máy Công nghiệp Quân sự, chắc chắn thân phận cũng không hề tầm thường. Suy nghĩ một lúc, đồng chí công an nói: “Chờ một chút, vụ án này tôi phải báo cáo lại với cấp trên.”
Lục Tiến Dương và Vương Xuyên đều hiểu rõ. Tưởng Thụy nghe đồng chí công an nói cũng hiểu, anh ta lập tức cười ngạo mạn với Lục Tiến Dương và Vương Xuyên, ý rằng “mày có làm gì được tao đâu”.
Đồng chí công an đi tìm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-deu-giat-ga-giuong/2894099/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.