Hách Giai Giai ôm bọc lạp xưởng xuống lầu, định bụng vứt đi.
Nghĩ đến cái món này là do Ôn Ninh tặng, cô ta từ trong lòng cảm thấy ghê tởm.
Muốn dùng cái thứ béo ngậy, dơ dáy mà chỉ người nghèo mới ăn này để hối lộ ba cô sao, nằm mơ!
Nhưng cũng không thể coi thường Ôn Ninh này, không biết nghe ngóng từ đâu mà biết ba cô là người Tứ Xuyên, lại còn tặng quà đúng ý như vậy!
Tâm cơ thật là sâu sắc, thảo nào mà nhiều bạn học trong lớp lại chọn cô ta làm đại diện học sinh xuất sắc.
Nghĩ đến chuyện trượt làm đại diện học sinh, Hách Giai Giai lại không thể tránh khỏi cảm giác nhục nhã khi bị Ôn Ninh vượt mặt trên bục giảng.
Ôm gói lạp xưởng, cô ta giận dữ đi xuống lầu.
“Giai Giai?” Đoan Chính vừa ra khỏi nhà, chuẩn bị đi gặp bạn bè, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hách Giai Giai đang ôm túi giấy đi xuống.
“Anh Đoan Chính.” Hách Giai Giai thay đổi sắc mặt trong tích tắc, vẻ giận dữ trên mặt biến mất không còn.
Đoan Chính cười ha hả nhìn cô ta: “Vừa rồi anh còn nói chuyện với ba em xong. Trùng hợp thật, em và Ôn Ninh là bạn học đúng không?”
Lại nghe thấy tên Ôn Ninh, Hách Giai Giai cố nén khó chịu, gật đầu: “Sao vậy ạ? Anh Đoan Chính cũng quen cô ấy sao?”
Đoan Chính đáp: “Đúng vậy, cô ấy là chị dâu của anh.”
Hách Giai Giai kinh ngạc: “Chị dâu? Cô ấy gả vào nhà anh sao?”
Đoan Chính: “Không phải, cô ấy là vợ của bạn thân anh.”
Ánh mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-deu-giat-ga-giuong/2897019/chuong-615.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.