Phùng Duyệt kéo tay Hiểu Thanh thì thầm: "Đồ vô giáo dục!"
Hiểu Thanh lắc đầu, dắt bạn đi ra.
"Ai vô giáo dục? Mày xem lại bản thân đi rồi hãy nói, đừng để sau này khóc lóc về làng xấu hổ!"
Rõ ràng lời Phùng Duyệt đã lọt vào tai cô gái kia. Cô ta dẫn theo ba bốn nam sinh chặn đường, nói xỏ xiên.
Hiểu Thanh không vui.
Cô có thể nhẫn nhịn vì coi đối phương là trẻ con, nhưng không có nghĩa sẽ chịu để người khác xúc phạm.
Phùng Duyệt nhanh mồm hơn: "Ai xấu hổ? Chưa thi đã biết ai thua ai thắng? Đúng là đứng núi này trông núi nọ!"
Khẩu khí cô bạn này khiến Hiểu Thanh bật cười - không phải dạng vừa đâu.
Cô gái kia trợn mắt, chống nạnh chỉ thẳng: "Mày nói ai? Nói lại xem, tao xé mồm mày ra!"
Mấy nam sinh đi cùng vội can ngăn: "Cổ Tiểu Phương thôi đi, đừng chấp nhặt với họ. Hiệu trưởng thấy thì phiền phức lắm."
Phùng Duyệt cười khẩy, vẻ mặt vô tư nhưng đủ khiến người ta tức điên.
Cổ Tiểu Phương giận dữ phẩy tay bạn bè, chỉ thẳng Hiểu Thanh: "Đồ con bé đĩ thõa! Mặc đồ hoa hoè để câu trai thành phố à? Mày tưởng mặc áo long bào thì thành thái tử sao? Gặp tao thì tránh xa, không tao cho mày ăn đòn!"
Dáng vẻ chua ngoa đúng kiểu đàn bà quê mùa.
Hiểu Thanh cười lạnh, nắm chặt ngón tay đang chỉ thẳng của Tiểu Phương bẻ ngược.
"Ai mặc đồ hoa hoè? À, thì ra mày cũng mặc y chang, hóa ra mày đến đây để câu trai? Nhưng tao không nghĩ ai thèm để mắt tới mày đâu. Lần sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-con-duong-nghich-chuyen-tai-sinh/2701386/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.