Trong lúc nhất thời Khương Tuệ Ninh không kịp phản ứng lại, bị anh vây khốn dưới thân, bốn phía yên lặng cực kỳ, ngoài cửa có tiếng meo meo của hai con mèo truyền đến. Có thể nghe được tiếng kêu khúc khúc từ bên ngoài cửa sổ, ánh trăng xuyên qua cửa sổ pha lê khắc hoa đi vào phòng, xua tan bóng tối. Quý Thần Nhan nằm trên cô, nương theo ánh trăng để nhìn cô, nhìn không chớp mắt. Mùi hương trên người cô không ngừng tỏa ra, mùi thơm ôn nhu ngọt ngào lại vũ mị đến cực hạn. Đôi môi đỏ bóng loáng căng tròn, một hương vi làm say lòng người. Sự thơm ngọt đi sâu vào làn da, mang theo xúc giác nóng bỏng làm máu sục sôi. Những đặc điểm riêng biệt chỉ thuộc về mình cô tựa như chồi non chui từ dưới đất lên trong ngày xuân, đón gió phát triển nảy nở không giới hạn. Ngón tay thon dài của Quý Thần Nham lướt nhanh qua gương mặt cô, vuốt làn tóc đen dày của cô từ trên thái xuống xuống cằm. Thoáng dùng sức nâng cái ót của cô lên, anh cúi người, rất dễ dàng hôn lấy cô. Việc thưởng thức bao giờ cũng tràn ngập lễ nghi, vừa cẩn thận vừa tinh tế. Nhưng mà hầu kết cứ lên xuống đã bán đứng sự vội vàng trong nội tâm anh. Môi anh dịu dàng giống như hái được sao, chạm vào sợi tóc cô, giữa mày, chóp mũi… Tựa như gió xuân lướt qua mặt hồ rồi lại tựa như một hòn đá nhỏ, tạo nên tầng tầng gợn sóng, không đủ mãnh liệt nhưng vẫn tạo lên gợn sóng. Nụ hôn dịu dàng tựa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-nay-thu-truong-om-mot-cai-di/2869748/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.