“Sao có thể, sao mẹ nỡ để Khai Lâm chết.” Giang An Ni liên tục lắc đầu với con trai lớn: “Cậu con vào đại học, mỗi tháng được trợ cấp mười mấy đồng, cậu ấy tích cóp một chút, nhà chúng ta lại tích cóp một chút, không quá hai năm là có thể tích cóp ra tiền phí phẫu thuật cho Khai Lâm rồi.”Lý Khai Nguyên dùng ánh mắt trào phúng nhìn cô ta, không mở miệng nữa.“Phi.” Lưu Đại Ngân nhổ một ngụm về phía mẹ Giang và Giang An Ni: “Phí phẫu thuật của Khai Lâm tận sáu bảy trăm đồng, một năm em trai cô mới có hơn trăm đồng trợ cấp, cậu ta sẽ không ăn không mặc, tích cóp tất cả sao?”“Giang An Ni, học phí của em trai cô đã gom góp đủ từ lâu rồi, cậu ta đòi tiền cô để mua đồ dùng kiếm thể diện trước mặt bạn học thôi.
Cô vẫn chưa biết nhỉ, Giang Văn Chung vừa tới tỉnh thành đã mua một chiếc đồng hồ đeo tay mới, tốn hơn hai trăm đồng đó.”Giang An Ni từ chối tin tưởng: “Chuyện này không thể nào, nghe nói học phí còn chưa đủ sao có tiền đi mua đồng hồ?”Lưu Đại Ngân bĩu môi: “Nếu cô không tin, có thể hỏi hai đồng chí cảnh sát này một chút, có phải trên tay Giang Văn Chung đeo một chiếc đồng hồ mới tinh hay không.”Cảnh sát Trần gật đầu nói: “Chiếc đồng hồ kia là tang vật đã bị tạm giữ lại.”Giang An Ni lắc đầu không ngừng, từ chối tin lời cảnh sát nói.Em trai cô ta không phải người như vậy, nhất định bọn họ đang lừa người.Công tác điều tra đã kết thúc, hai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-nhat-ky-nghich-tap-cua-nu-phu-ac-doc/2402317/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.