Giang Nhị Phong: “Chị dâu, rốt cuộc chuyện là thế nào?”Mẹ Giang giống như tìm được người tâm phúc, khóc lóc kêu lên: “Văn Chung bị bắt rồi, là người nhà họ Lý bôi nhọ thằng bé.
”Lý Tam Thuận hầm hừ hai tiếng: “Bà đừng nói bậy, sao lại là nhà chúng tôi bôi nhọ cậu ta? Khi ấy nhân chứng vật chứng đầy đủ, có phải không đồng chí?”Cảnh sát từ tỉnh thành tới gật đầu: “Khi ấy đúng là tiền được lục ra từ trong túi của Giang Văn Chung.
”Lý Tam Thuận nhìn về phía Giang Nhị Phong: “Lúc ấy nhiều người nhìn như vậy, tiền lục ra từ túi của Giang Văn Chung.
”“Có phải có gì hiểu lầm trong đó hay không? Tôi nhìn Văn Chung từ nhỏ tới lớn, tính nết thằng bé thế nào tôi biết rõ, tuyệt đối không thể nào làm ra chuyện như vậy.
” Giang Nhị Phong nói.
Lưu Đại Ngân không khách sáo đáp lại: “Biết người biết mặt không biết lòng, nói không chừng là loại người giỏi đóng kịch.
”“Tiền kia là An Ni cho Văn Chung, không phải Văn Chung lấy.
” Mẹ Giang ở bên cạnh biện giải.
Lưu Đại Ngân: “Ngày Lưu Trụ bị mang đi, không phải con gái bà thề thốt nói, cô ta không biết tiền bị mất thế nào, nhưng tuyệt đối không phải cô ta mang tiền cho em trai sao? Khi ấy có không ít người nghe được đâu, Nhị Phong, tôi nhớ rõ lúc ấy ông cũng có mặt, vậy chắc ông cũng nghe được nhỉ?”Đúng là lúc ấy Giang Nhị Phong cũng có mặt, cũng nghe rành mạch lời Giang An Ni nói.
Chỉ qua vài câu đối thoại ngắn ngủn giữa mẹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-nhat-ky-nghich-tap-cua-nu-phu-ac-doc/2402318/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.