🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Cao Văn Quang vẻ mặt nghiêm nghị giải thích: “Mẹ, bạn học Giang khi trước học cùng lớp với con, cô ấy đã học y thuật từ bà ngoại.”

Bà của cô, không phải người này đến từ ngôi làng nghèo rách đó sao?

Nói cách khác là một tên lang băm?

Vẻ mặt Cao Xuân Hồng đầy sự khinh thường nói với Lưu Chí: “Lưu Chí, có phải cậu đã nhầm rồi không? Với một cô con gái nhà quê như vậy mà cậu thật sự cho rằng y thuật của cô ta giỏi sao? Cô ta có khi chỉ là một tên lang băm mà thôi.”

Lưu Chí biết em họ của ông chủ rất khó tính và hung hãn cho nên cũng không buồn giải thích với bà ta: “Tôi chỉ làm theo lời căn dặn của ông chủ mà thôi.”

Chỉ một câu nói không nặng không nhẹ nhưng đã thành công ngăn chặn được lời mỉa mai nóng nảy của Cao Xuân Hồng. Giang Niệm Tư quay đầu nhìn Lưu Chí với ánh mắt muốn hỏi.

Lưu Chí tay chỉ lên cầu thang: “Cô lên trên lầu, ngay phòng đầu tiên, bà chủ nhà chúng tôi đang đợi cô ở đó.”

Nghe vậy, Giang Niệm Tư cũng lười để ý đến Cao Xuân Hồng mà xách hộp thuốc đi thẳng đến chỗ bệnh nhân.

Sau khi gõ cửa xong cô nghe được giọng của một người phụ nữ nói “Mời vào”, Giang Niệm Tư liền mở cửa bước vào.

Giang Niệm Tư có chút kinh ngạc khi nhìn thấy người phụ nữ trong phòng, người phụ nữ ấy biểu cảm cũng không khác cô là mấy bởi vì hai người mới gặp nhau ngày hôm qua.

Người phụ nữ này chính là người phụ nữ đang may quần áo ở cửa hàng quần áo ngày hôm qua.

Trần Tuyết Mai chớp mắt, bối rối hỏi: “Cô có phải là bác sĩ Giang mà Lưu Chí nhắc đến không?”

Giang Niệm Tử gật đầu, khôi phục suy nghĩ, trong nháy mắt nói: “Là tôi”

Trước đây hoàn cảnh gia đình của Trần Tuyết Mai rất nghèo, cuộc sống của bà ấy rất khó khăn.

Hôm qua, bà ấy đã nhìn thấy Giang Niệm Tri đối xử với hai mẹ con nhà nghèo nọ tốt như thế nào, trong lòng không tránh khỏi có nhiều cảm xúc tốt với cô.

Bây giờ nghe tin cô ấy lại là bác sĩ, Trần Tuyết Mai rất ngạc nhiên và có một cảm giác tin tưởng không thể giải thích được đối với Cô.

 

 

“Bác sĩ Giang, nhanh ngồi đi...”

Giang Niệm Tư cũng không khách khí, cô ngồi ở trên ghế, để Trần Tuyết Mai đưa tay ra mà bắt mạch cho bà ấy.

Vừa bắt mạch, Giang Niệm Tư vừa không quên hỏi: “Lần cuối cùng bà mang thai và sảy thai là khi nào? Lúc bà sẩy thai đứa bé bao nhiêu tuần tuổi?”

Đây là nỗi đau trong lòng Trần Tuyết Mai, nhưng Giang Niệm Tư là bác sĩ nên cô không cảm thấy gì cá.

Trần Tuyết Mai nói: “Lần mang thai gần đây nhất là cách đây hai năm. Khi tôi sảy thai, đứa bé đã được ba tháng...”

Giang Niệm Tư gật đầu hỏi: “Vậy bây giờ kinh nguyệt có đều không?”

Trần Tuyết Mai nói: “Nó đến rất đúng ngày vào khoảng ngày sáu hàng tháng thời gian sẽ không vượt quá ba ngày ‘Điều này chứng tỏ kinh nguyệt diễn ra bình thường, không có rối loạn.

Có nhiều nguyên nhân khiến cô khó có thai sau sẩy thai: một là do dính tử cung, hai là tắc ống dẫn trứng hoặc viêm vòi trứng, thứ ba là rối loạn nội tiết, ức chế rụng trứng, hoặc tổn thương niêm mạc tử cung, V.V...”

Giang Niệm Tử bắt mạch của đối phương, sau đó quan sát miệng và khuôn mặt bà ấy. Khuôn mặt người này nhợt nhạt cho thấy bệnh nhân bị mất nhiều máu, sức khoẻ ngày càng yếu đi.

Vừa nói, cô ấy vừa ấn ngón tay vào vài bộ phận quan trọng trên bụng Trần Tuyết Mai, vừa ấn vừa dùng giọng ấm áp hỏi: “Có đau không?”

Cô ấn vào bên trái và bên phải của bụng dưới, Vừa ấn vào Trần Tuyết Mai liền nói: “Đau, bên trái đau quá.

“Thường thì có đau không?”

Trần Học Mai nói: “Thỉnh thoảng sẽ có cảm giác đau âm ỉ.”

Giang Niệm Tư lại hỏi: “Vậy lúc quan hệ vợ chồng thì như thế nào?”

DTV

Vẻ mặt của cô rất tự nhiên, nhưng Trần Tuyết Mai thì lại đỏ mặt lí nhí nói: “Có đau, nhưng nó không rõ ràng lắm”

Giang Niệm Tư thở dài, cơ hồ đã có thể xác định được nguyên nhân cao là bị viêm.

Sau đó lại hỏi một số vấn đề chuyên môn, dựa trên câu trả lời của Trần Tuyết Mai, Giang Niệm Tư đã loại trừ bệnh viêm bàng quang và u nang buồng trứng, nhiều khả năng đó là viêm ống dẫn trứng.

“Tình hình này đã diễn ra bao lâu rồi?”

“Gần một năm rưỡi” Trần Học Mai nói.

“Bị viêm.” Giang Niệm Tư cho Trần Tuyết Mai đáp án.

Giang Niệm Tư nói như vậy, Trần Tuyết Mai không khỏi có chút thất vọng, bà ấy đã chịu đựng cơn đau khoảng nửa năm mới đến gặp bác sĩ.

Cũng có rất nhiều bác sĩ đều nói là viêm và cũng cho uống thuốc nhưng vẫn không khỏi hẳn. Sau một thời gian cơn đau lại ập đến, trong quá trình điều trị uống thuốc thì không còn đau nữa nhưng cũng chẳng thể có con. Bà ấy nhớ lại rồi kể mọi chuyện với Giang Niệm Tư.

Giọng điệu của Giang Niệm Tư ôn hòa: “Bà vừa mới đi gặp bác sĩ cũng đau nhức nửa năm, rất có thể ống dẫn trứng của bà đã bị tắc”

Giang Niệm Tư dừng lại và ghi tình hình của Trần Tuyết Mai vào sổ tay của mình.

Trần Tuyết Mai Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của cô không biết vì sao lại cảm thấy bình tĩnh hơn một chút, nhưng bà vẫn lo lắng hỏi: “Bác sĩ Giang, bệnh này có thể chữa khỏi được không? Tôi còn có thể sinh con được không?”

Giang Niệm Tư gật đầu, những cũng không thể mừng quá sớm: “Bệnh của bà không khó để giải quyết nhưng việc mang thai bị ảnh hưởng bởi rất nhiều bệnh trạng, đặc biệt là tâm trạng của bà cũng rất quan trọng, tôi sẽ cho bà uống một ít thuốc. Ngoài ra, mỗi buổi chiều bà hãy đến trung tâm y tế Đức Nguyên ở thị trấn Kỳ Thạch tìm tôi, tôi sẽ châm cứu cho bà. Tôi không thể ngày nào cũng đến đây Trần Tuyết Mai nghe theo lời khuyên của bác sĩ, trong lòng nặng trĩu mà gật đầu.

“Vâng, bác sĩ Giang”

Trần Tuyết Mai phải nói là đã gặp rất nhiều bác sĩ nhưng không một ai trong số họ dám nói rằng việc giải quyết vấn đề không khó. Những lời họ nói đều rất giống nhau.

Giang Niệm Tư nói thêm: “Ngoài ra sau khi chữa khỏi bệnh viêm nhiễm nếu như bà vẫn còn đau thì điều đó có nghĩa là lại bị nhiễm trùng lần nữa và đặc biệt, trong quá trình điều trị bà không được quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c với chồng. Ngoài ra nói với ông ấy hãy chú ý vệ sinh cá nhân, làm sạch nó mỗi ngày, bà cũng vậy.

Nội dung cô ấy nói rất rõ ràng, Trần Tuyết Mai hiểu là nên vệ sinh chỗ nào mặt bà ấy bất giác đỏ bừng.

Giang Niệm Tư sau khi biết được tình trạng của bệnh nhân thì cô cần chuẩn bị thuốc. Cho nên cũng không nán lại quá lâu, giải thích xong rồi rời đi.

 

 

Trần Tuyết Mai tự mình đưa Giang Niệm Tư xuống lầu. Dưới lầu, Cao Xuân Hồng vẫn còn đang đợi Giang Niệm Tư đi xuống để vạch trần cô cho Trần Tuyết Mai.

Nhìn thấy Trần Tuyết Mai và Giang Niệm Tư đi xuống, bà ta ngẩng cao cằm bước tới.

Cao Xuân Hồng còn chưa kịp nói thì đã nghe Trần Tuyết Mai cung kính nói với Giang Niệm Tư: “Bác sĩ Giang cô đi thong thả. Lưu Chí, hãy tiễn bác sĩ Giang về nhà.”

Cao Xuân Hồng: “..”

|| Bà ta khó tin nhìn Giang Niệm Tư.

DTV

Nhìn thấy vẻ khinh thường mà chưa kịp rút lại của bà ta, Giang Niệm Tư nhướng mày cười với đối phương, cô nháy mắt tinh nghịch nói: “Bà Trần, đây là họ hàng của bà à?”

Trần Tuyết Mai nhìn Cao Xuân Hồng mà cau mày.

Cái cô em họ này của chồng bà chính là người không biết điều nhất.

“Là người thân của tôi, bác sĩ Giang có chuyện gì không?”

Giang Niệm Tư cau mày: “...Quên đi, không có gì”

Nói xong cô bước đi. Nói về thủ đoạn thì Cao Xuân Hồng so với cô không có cửa đâu. Rõ ràng Giang Niệm Tư không nói gì, nhưng hành động của cô dường như đã tố cáo tất cả mọi thứ.

Trần Tuyết Mai tỏ rõ sự khó chịu ra mặt nhìn Cao Xuân Hồng: “Cô vừa mới nói gì với bác sĩ Giang à?”

“Em... Chị dâu à, em... Chị hãy nghe em giải thích, em không...

Trần Tuyết Mai hừ lạnh: “Tốt nhất là không có gì.

Tôi nói cho cô biết, bác sĩ Giang là khách quý của tôi. Nếu xúc phạm cô ấy, đừng trách anh họ của cô không coi cô như người thân”

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.