🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Giang Tuyết là người trọng thể diện, ngày về thôn, cô ăn mặc chỉnh tề từ trên xuống dưới, vải quần áo mới may đều được là ủi ngay ngắn, nhìn vô cùng sang trọng.

Giang Niệm Tư vẫn đang ngủ trên giường, cửa phòng đã phát ra tiếng gõ.

“Giang Niệm Tư, mau thức dậy, chị về rồi”.

Giang Niệm Tư đang ngủ ngon, bỗng nhiên bị đánh thức, có chút buồn ngủ.

Khó khăn lắm mới nghỉ ngơi một ngày, làm gì vậy chứ?

Ai vậy?

Cô mơ hồ đi ra mở cửa.

Đứng ngoài cửa là một người con gái mặc áo sơ mi màu xanh và quần bò.

Da người con trắng hơn đa số người trong thôn, trông vô cùng thanh tú, giống như một đóa hoa trắng.

Đây là…

“Sao thế? Ngốc rồi à?” Giang Tuyết tức giận nói, giọng nói mang theo một chút khiêu khích.

Giang Niệm Tư ngây ra một lúc, quan sát người con gái trước mặt.

Người này, ai vậy?

DTV

Khoan đã, ngoại hình như bông hoa trắng… giọng nói yểu điệu.

Không phải trong sách miêu tả, là chị của Giang Niệm Tư sao?

Trong sách không nói nhiều về người chị này.

 

 

Giang Niệm Tư rất thích không khí của nhà này, đột nhiên xuất hiện nhân vật như bông hoa trắng, khiến cô giật mình.

“Ngủ đến giờ mới dậy à? Em được đấy, lười c.h.ế.t đi được”.

Giang Tuyết mắng, thấy Đinh Hồng Mai đi từ nhà bếp ra, cô liền chạy đến ôm lấy cánh tay Đinh Hồng Mai: “Me, mẹ đã sắp chiều con bé này đến hư rồi, ngủ cả một buổi sáng, cũng không biết dậy mà giúp việc, lười như này, sau này có ai cưới?”

Có lẽ do thiết lập nhân vật, khi cô ấy nói chuyện mang theo một cảm giác giả tạo.

Trong lòng Giang Niệm Tư trầm xuống, quả nhiên vẫn là là giả tạo sao?

Ý nghĩ này còn chưa kịp lộ ra, đã nghe Đinh Hồng Mai nói: “Nói mẹ chiều con bé, không phải con cũng luôn chiều chuộng em gái con sao?”

“Hừ, đó là, ai bảo con bé là em gái con”. Miệng lưỡi Giang Tuyệt ngọt ngào, nghĩ gì đó, mau chóng lấy túi vải ra: “Nhóc thối, em ra đây, xem chị mang về cho em đồ gì nè”.

Trong phòng, Giang Tuyết như mang bảo vật, bỏ tấm vải trong túi ra.

Có vải màu xanh nước biển, màu xám hiện nay đang thịnh hành, còn có màu trắng, nhưng tấm vải không lớn, có thể thấy rõ là được làm từ các mảnh thừa còn lại.

Nhưng đối với gia đình họ như này mà nói, mảnh vải thừa còn khó kiếm.

Giọng nói của Giang Tuyết và Giang Niệm Tư đều rất mềm mại, nhưng giọng của Giang Niệm Tư có chút nhẹ nhàng và mềm mại, trong khi giọng của Giang Tuyết lại có cảm giác ỏn ẻn.

Giang Tuyết chớp đôi mắt to, cười nói Giang Niệm Tư: “Cô nàng ngốc, có phải vui lắm không?”

Giang Niệm Tư đúng thật rất vui mừng, cô vốn lo rằng tính cách Giang Tuyết không tốt, khó tiếp xúc.

Không ngờ cô ấy chỉ là nói chuyện ỏn ẻn chút.

“Cảm ơn chị”.

“Ngoan”. Giang Tuyết đưa tay xoa đầu Giạng Niệm Tư: “Chị nghe mẹ nói, em làm việc ở bệnh viện trong thị trấn, một tháng kiếm ít nhất ba mươi nhân dân tệ”.

Đây chỉ là ước tính.

Giang Niệm Tư gật đầu, việc này khiến Giang Tuyết vô cùng tự hào, cô thốt lên ôm chặt Giang Niệm Tư: “Ôi, vẫn là Tư Tư nhà chúng ta giỏi giang, chị ngưỡng mộ c.h.ế.t mất”.

Nói rồi, Giang Tuyết đột nhiên nhìn thấy cái hộp Giang Niệm Tư để ở đầu giường.

Hai mắt cô lập tức tròn xoe: “Sữa mạch nha?”

Cô buông Giang Niệm Tư ra, kích động chạy đến nhấc hộp sữa mạch nha lên.

Cô cực kì ngạc nhiên, thứ này vô cùng nhiều tiền, đều là đồ mà người có tiền mới có”.

Tuy rằng lương của Giang Tuyết cũng mua được, nhưng những tiền đó đều để trả tiền đồ trong nhà, ai mà nỡ lãng phí như vậy.

Hơn nữa Giang Tuyết mới đi một tháng, còn chưa lĩnh lương.

“Tư Tư, em mua cái này sao?”

Dần dần tiếp xúc, con người Giang Tuyết không tồi, trừ ngoại hình và giọng nói, không hề giống trong sách miêu tả tí nào, là một người trong trắng.

Vì quan hệ của Đinh Hồng Mai và anh trai em trai, Giang Niệm Tư muốn tạo quan hệ tốt với Giang Tuyết: “Chị, chị muốn uống không? Em rót cho chị một bát”.

Trong lòng Giang Tuyết rung động, nhưng— —

“Không cần đâu, để cho em uống đi”. Giang Tuyết đau lòng xoa đầu cô: “Em gầy như thế, phải chăm lo tốt, những đồ bổ này, để cho em đi”.

Nói đến đây, Giang Tuyết phát hiện vấn đề.

“Là cảm giác chị sai sao? Sao chị thấy, hình như em trắng lên một tí”.

Bốn anh em Giang Niên Tự ngoại hình không khác nhau mấy.

Nhưng ngũ quan của Giang Niệm Tư là đẹp nhất.

Hơi trắng một chút, tướng mạo của cô đem đến cho người khác cảm giác rất khác.

 

 

Vừa nãy vì lâu rồi không gặp, Giang Tuyết tưởng bản thân nghĩ nhiều.

Bây giờ quan sát kĩ, em gái cô xinh đẹp hơn lúc trước rồi.

“Thế ạ?”

Lúc trước Triệu Phương Như cũng thấy cô ấy trắng hơn.

Nghe Giang Tuyết nói vậy, Giang Niệm Tư vội lấy gương ra soi.

Mỗi ngày cô đều tập yoga, tập thể dục, còn chống chắng, người trong gương hình như đã trắng hơn so với lúc đến đây vài phần.

Việc này làm Giang Niệm Tư vui cực kì.

Tuổi của Giang Niệm Tư và Giang tuyết không cách nhau nhiều, đều trong độ tuổi để ý diện mạo, nghe giọng vui vẻ của em gái, cô ấy cũng vui theo.

“Được rồi, người đẹp của chị, ai mà không biết em là người đẹp nhất khu này, đi thôi, chị Yến Tử của em kết hôn, chúng ta qua đó xem sao”.

Nhà bác Vương cách nhà họ không xa, Giang Niệm Tư bị Giang Tuyết kéo đi, rất nhanh đã đến nhà Vương Yến.

Vừa bước vào sân, Giang Niệm Tư đã nghe thấy giọng nói giễu cợt.

“Ô, đây không phải là Giang Tuyết sao?”

DTV

Giọng này mới nghe đã thấy không có gì tốt đẹp.

Giang Niệm Tư ngẩng đầu nhìn, không quen biết.

Cô đang lo sợ người này có bắt nạt Giang Tuyết không, liền nghe thấy giọng của Giang Tuyết thoáng chốc sắc sảo nói: “Xì, Tôi còn tưởng là ai, hóa ra là cô, sao thế? Bị tôi đánh chưa đủ hả?”

“Cô…”

Từ Thúy Thúy và Giang Tuyết luôn luôn không vừa ý nhau, vì người cô ta thích lại thích Giang Tuyết.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.