“Em thích mà, nên anh liền mua một chiếc. Sau này em không muốn ngồi xe của Giang Bắc thì cũng có thể ngồi xe của anh. Không nhất thiết phải dọn ra ngoài đâu, đúng không?”
Tôi nhìn Trần Nam bỗng dưng lại thay đổi một cách kỳ lạ, thế nên tôi quyết định phải nói chuyện với anh rõ ràng.
“Chúng ta cần nói chuyện.” Tôi kéo anh vào nhà rồi lập tức khóa cửa lại.
Thấy tôi nghiêm túc như vậy, Trần Nam theo bản năng liền lên tiếng trước: “Dù thế nào anh cũng sẽ không ly hôn. Nếu em còn điều gì không hài lòng thì cứ viết ra hết thành một danh sách, anh sẽ sửa đổi hết. Ngoài việc không trẻ bằng mấy người ngoài kia, thì những chuyện khác… chắc anh không thua kém gì bọn họ đâu.”
“Tại sao?” Tôi lạnh lùng chất vấn.
Trần Nam cau mày và mím chặt môi không nói gì.
“Tại sao trước kia lại đối xử với tôi tệ như vậy, để rồi khi tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng thì anh mới quay ngoắt lại đối tốt với tôi? Anh không muốn để tôi đi nên định hành hạ tôi cả đời có phải không?”
Anh vẫn im lặng. Sự im lặng của anh lúc nào cũng như một hình thức bạo lực lạnh lẽo khiến tôi gần như sụp đổ.
“Anh dựa vào cái gì mà có thể đối xử với tôi như thế? Tôi đã từng yêu anh đến mức đánh mất cả chính mình, cả cuộc đời chỉ xoay quanh một mình anh. Nhưng bây giờ tôi mệt rồi, tôi không muốn yêu nữa. Tôi sợ anh… Vậy tại sao anh lại đột nhiên đối xử tốt với tôi như vậy?”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-chi-day-khong-yeu-chong-nua/2795352/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.