Vừa thấy mặt mẹ, Bảo Bảo bắt đầu khóc nức nở, giơ tay ôm chặt lấy cổ mẹ mình: "Mẹ ơi, Bảo Bảo sẽ ngoan mà, Bảo Bảo không chạy lung tung nữa đâu, đừng bán con đi."
Lần đầu tiên nghe Bảo Bảo bướng bỉnh nhà mình nói ra những lời như vậy, Chu Xảo Tú ôm chặt cơ thể mềm mại của con gái vào lòng, cô ấy cảm giác như có hàng vạn con kiến đang cắn rứt trong tim, cơn đau lan tỏa khiến cô ấy nghẹt thở, cổ họng như bị nhét đầy bông, không thể thốt ra một lời.
Mai Mai ngẩng đầu khỏi vòng tay cha, cúi xuống nhìn Bảo Bảo, ánh mắt ngập tràn vui mừng: "Bảo Bảo, em về rồi! Thật tốt quá."
Bảo Bảo không trả lời.
Vì quá sợ hãi, cô bé chỉ ôm chặt lấy mẹ mình, không chịu buông tay, ngay cả Hứa Tung Lĩnh cô bé cũng không thèm gọi, chứ đừng nói đến người chị đã bỏ rơi mình.
Cô bé không tố cáo chị, chỉ ôm mẹ nài nỉ đừng bỏ rơi mình.
Vừa dỗ dành con gái, Chu Xảo Tú vừa nhớ lời dặn của bác sĩ, cho cô bé uống nước.
Khi con gái đã ngủ yên, cô ấy quay người đối diện với Mai Mai.
Nhất định phải giải quyết chuyện này ngay! Chu Xảo Tú không thể chờ đến sáng, dù bây giờ đã là hai giờ sáng, dù Mai Mai đang tỏ vẻ tội nghiệp đứng chân trần, dù đây là bệnh viện.
"Các người ra đây."
Hứa Tung Lĩnh đang bế Mai Mai đứng bên cạnh, trong lòng thầm lo lắng vì bị Chu Xảo Tú và Bảo Bảo lạnh nhạt.
Nghe thấy lời của vợ, anh ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-nho-kha-nang-doc-suy-nghi-co-tro-thanh-than-tham/2777919/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.