"Chị ơi, tại sao chị lại hại em? Những câu hỏi chị hỏi em, em nghe còn chẳng hiểu, sao chị lại nói em cố ý hại em gái? Cha mẹ đã nhận nuôi em từ cô nhi viện, ngày đó em thực sự rất biết ơn cha mẹ, cảm ơn ông trời sau vì sau khi bị cha mẹ ruột bỏ rơi lại cho em gặp cha mẹ tốt như vậy.
Em biết ơn thật mà, em cố gắng học hành, chăm sóc em gái, em muốn báo đáp cha mẹ, sao có thể cố ý bỏ rơi em gái chứ? Bảo Bảo là mạng sống của mẹ em mà, làm sao em có thể độc ác như vậy?"
Tuy nhiên, Triệu Hướng Vãn lại nghe thấy tiếng hét điên cuồng trong lòng cô bé.
[Đồ đàn bà xấu xa! Nếu không phải vì mày nhiều chuyện, con nhóc Bảo Bảo hay khóc nhè đó đã sớm rời khỏi nhà này rồi.
Mẹ sẽ buồn một thời gian, nhưng sau đó sẽ chấp nhận thực tế, sau đó mẹ với cha sẽ chỉ yêu mình tao thôi, mãi mãi chỉ yêu tao thôi!]
Nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của Mai Mai, Triệu Hướng Vãn chậm rãi nói: “Nếu em gái không còn nữa, trong nhà này chỉ còn mỗi mình em, cha mẹ sẽ mãi mãi chỉ yêu mình em thôi, đúng không?”
Mai Mai cảm thấy người chị xa lạ mảnh khảnh và cao ráo trước mặt thật quá đáng sợ, như thể chị ta có thể nhìn thấu những góc tối trong tâm hồn cô bé, mỗi lời nói ra đều khiến Mai Mai cảm thấy khó thở và tim đập loạn nhịp, một cảm giác nguy cơ chưa từng có dâng lên trong lòng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-nho-kha-nang-doc-suy-nghi-co-tro-thanh-than-tham/2777920/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.