Triệu Thần Dương chột dạ, trong lòng đang điên cuồng gào thét.
[Mẹ kiếp cái đồ óc heo, mình đã nói bà ấy đừng để Triệu Hướng Vãn tìm tới rồi mà, thế mà bà ấy không chịu nghe. Gương mặt của Triệu Hướng Vãn giống ba như đúc, giống đến như vậy, chỉ cần nhìn thấy là sẽ lộ tẩy ngay thôi!]
Nguỵ Mỹ hoa liếc mắt nhìn Triệu Hướng Vãn, đầu óc chưa kịp hiểu: “Cô, cô không phải là họ hàng ở quê của Thanh Vân sao?”
Triệu Hướng Vãn nhìn mẹ ruột, khẽ cười một cái.
Ánh mắt Nguỵ Mỹ Hoa lướt từ Triệu Hướng Vãn qua tới Triệu Thanh Vân, cô gái trước mặt này có dáng người cao gầy, đôi mắt phượng hẹp dài, không nói không cười sẽ toát ra một vẻ uy nghiêm, giống Triệu Thanh Vân đến bảy mươi phần trăm!
Lúc trước, khi nhìn thấy Triệu Hướng Vãn tại sao khi nghe thấy cô mang họ Triệu, theo bản năng cũng nghĩ cô là con gái của Triệu Thanh Vân chứ? Bởi vì dáng vẻ của cô giống hệt Triệu Thanh Vân, đất nước nuôi dưỡng con người kia mà!
Nhưng bây giờ nghe nói Triệu Hướng Vãn là người sống ở vùng quê nhà họ Triệu, lớn lên cùng với Triệu Thần Dương, cho dù Nguỵ Mỹ Hoa có ngốc đi nữa cũng cảm thấy có điều không đúng.
Thứ đã từng là sự nghi ngờ, giờ phút này đã có câu trả lời.
Lúc mới nhận lại Triệu Thần Dương, lúc nhìn thấy cô ta có đôi mắt to, chóp mũi tròn trịa, trong lòng Nguỵ Mỹ Hoa còn cảm thấy có chút vui vẻ: Mặc dù không có nuôi dưỡng, nhưng con gái giống mẹ, cảm giác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-nho-kha-nang-doc-suy-nghi-co-tro-thanh-than-tham/2777973/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.