Nghĩ tới đây, hai vợ chồng ăn ý nhìn nhau một cái.
[Nếu Triệu Hướng Vãn đã có thể từ nông thôn lên tới thành phố, cho dù là dùng cách gì cũng chứng tỏ cô có năng lực. Chẳng bằng ngồi xuống nói chuyện một chút, để xem thử xem có đáng để vì cô mà thừa nhận đoạn quá khứ đó không.]
Triệu Thanh Vân mỉm cười, nói: “Nếu như là bạn thời thơ ấu với Thần Dương, vậy thì mời cháu đến nhà chơi.”
Phản ứng của ba mẹ ruột cũng nằm trong dự liệu của cô nhưng cũng khá vô lý.
Rõ ràng họ đã phát hiện ra chân tướng sự việc, thế nhưng lại chẳng thấy tức giận hay miễn cưỡng gì.
Không những không cảm thấy miễn cưỡng khi con gái sống cực khổ ở nông thôn suốt mười tám năm, cũng không thấy tức giận khi thấy Triệu Thần Dương chiếm đoạt tài nguyên của con gái mình, lừa dối tình cảm của họ.
Hai vợ chồng đều đồng lòng, vào lúc này việc đầu tiên nên làm là cân nhắc đến lợi ích của mình, đánh giá giá trị của con gái.
Mặc dù không nghe thấy tiếng lòng của Triệu Thanh Vân và Nguỵ Mỹ Hoa, nhưng từ ánh mắt của họ cũng khiến Chu Xảo Tú cảm thấy không tốt. Nói gì thế chứ? Rõ ràng biết Triệu Hướng Vãn trước mặt là con gái ruột của mình, thế nhưng thái độ của bọn họ lại ôn hoà kiềm chế, cũng không hề kích động, cũng không tức giận, ngay cả một chút thương tiếc cũng không có, nào có chút tình cảm nào của bậc làm cha làm mẹ chứ?
Chu Xảo Tú thể hiện khí thế của một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-nho-kha-nang-doc-suy-nghi-co-tro-thanh-than-tham/2777974/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.