Cố Tinh tìm được bạn đồng hành đến phương Nam cùng mình, kích động tới mức kéo Từ Thanh Khe bắt đầu nghĩ về tương lai đời người.
Ở bên kia, Từ Tuấn Tài gọi điện thoại mãi không được, giận tới mức nhảy dựng lên. Người con trai luôn ngoan ngoãn nghe lời của ông ta đột nhiên bắt đầu phản kháng lại, cảm giác này thật con mẹ nó không tốt tí nào!
Sáng sớm hôm sau, Từ Tuấn Tài lái xe tới trường đại học Hồ Nam, chặn Từ Thanh Khê và Cố Tinh đang chuẩn bị đi ăn sáng cùng nhau lại, lớn tiếng đánh phủ đầu: “Nuôi con lớn như thế, công ty xảy ra chuyện thế mà chẳng giúp được chút nào, ba có thể trông đợi gì con thừa kế công ty sau này đây hả?”
Từ Thanh Khê đứng yên, lạnh lùng nhìn ông ta: “Con không có ý định thừa kế công ty.”
“Cái gì?” Từ Tuấn Tài tức giận, chỉ hận không thể tát cậu ấy một cái: “Đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Có tin sau này ông đây không để lại gì cho mày không?”
Tuy nói như thế, thật ra chỉ có trong lòng Từ Tuấn Tài mới biết rõ, với một người có tư tưởng truyền thống như ông ta, công ty do ông ta thành lập, một sản nghiệp lớn như thế, chắc chắn sau này phải để lại cho con trai ruột của mình là Từ Thanh Khê. Có trách thì chỉ trách người phụ nữ mà Từ Tuấn Tài cưới sau đó cũng không phụ sự mong đợi của ông ta, nếu bà ta có thể sinh thêm mấy cậu con trai, vậy thì ông ta cần gì phải tức giận dạy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-nho-kha-nang-doc-suy-nghi-co-tro-thanh-than-tham/2778372/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.