Cô ấy lại ngước mắt lên, nói: “Hôm nay mấy đứa nhỏ lớp các cô lại không khiến tôi phải phiền lòng.”
Lâm Tú Uyển mỉm cười, ừm một tiếng.
“Sao cô không lấy sợi len ra mà đan áo len đi?” Cô Tiểu Lữ rất nghi ngờ.
Lâm Tú Uyển: “Sáng nay tôi đi hơi vội nên quên mất, cũng nên nghỉ ngơi một chút.”
Lâm Tú Uyển tán gẫu với cô Tiểu Lữ về chuyện nhà, cũng dần dần tìm lại được cảm giác đầu năm chín mươi. Mùa đông ở miền Bắc bọn họ rất lạnh, nhà nào cũng phải chuẩn bị áo bông, áo lông và quần lông. Bây giờ có rất ít quần áo lông có sẵn, đa số là các nữ đồng chí tự làm.
Từ mùa xuân đến mùa thu, già trẻ trong nhà đều phải chăm sóc. Nếu như đều là người trưởng thành thì tốt, có thể mặc được mấy năm. Cứ hễ trong nhà có trẻ nhỏ, mỗi năm lớn hơn một chút, quần áo lông mỗi năm cũng phải thay đổi. Vì vậy nữ đồng chỉ phải làm nhiều việc hơn.
“Đúng rồi.” Cô Tiểu Lữ bỗng nhiên hạ thấp giọng, thần bí nói: “Cô đã nghe gì chưa?”
Lâm Tú Uyển: “Nghe thấy gì?”
Cô Tiểu Lữ thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, biết cô không biết chuyện này nên vội vàng đứng dậy: “Dung Hi của lớp các cô ý, ông nội của cô bé là ông Dung, cô có biết không? Chẳng phải ông ấy đã nghỉ hưu rồi sao? Vậy mà vẫn chưa làm thủ tục chính thức. Tôi nghe nói ông ấy giao công việc cho con rể thứ hai. Cô nói xem, tại sao ông Dung lại nghĩ như vậy? Đứa con
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-vuon-tre-deu-trong-sinh-ngoai-tru/448618/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.