4.
Hậu cung giải tán ngày thứ tư.
Ô Giang nhớ Tạp Tạp.
Tạp Tạp là người dị vực, tiếng cười rất đặc biệt, không phải "ha ha ha" cũng không phải "hô hô hô" mà là "cạc cạc cạc".
Khi hai người ngôn ngữ chưa thông, giao lưu chủ yếu dựa vào "cạc cạc cạc", bớt đi rất nhiều phiền muộn và phân tranh.
Ô Giang nghe không hiểu phi tử nhà mình nói gì, có thể tưởng tượng vị này là đang khen mình, nói thứ mình thích nghe, mà không như Bùi Cốt, mỗi một câu đều phải dùng "lời thật khó nghe" đến đâm chọt mình.
Trước mắt y và Bùi Cốt mặc quần áo nằm trên giường, ngay cả lời thổi gió bên gối cũng không có.
Bùi Cốt lật qua lật lại, cảm khái nói: "Vẫn là long sàng thoải mái."
Ô Giang "hừ" một tiếng, đây là điều hiển nhiên.
Bùi Cốt lại nói: "Chẳng qua không mát mẻ bằng lãnh cung."
Thần sắc Ô Giang cứng đờ, dặn dò tiểu thái giám: "Chuyển thêm ít đá đến đây."
Bọn thái giám tay chân lanh lẹ, không bao lâu nhiệt độ trong phòng đã giảm xuống.
Bùi Cốt nói: "Bệ hạ không cảm thấy có chút lạnh à?"
Mặt Ô Giang tái nhợt: "Không cảm thấy."
Bùi Cốt sờ sờ tay hắn: "Ngươi đang run."
Ô Giang: "Không, không hề."
Bùi Cốt: "Nói chuyện cũng không lưu loát."
Ô Giang quát: "To gan!"
Bùi Cốt sững sờ, nhìn y không nói lời nào.
Ô Giang nhìn dáng vẻ ấy của hắn, cảm thấy giữ được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/that-ra-toi-la-bach-lien-hoa/427636/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.