Trong khi bức thư từ tâm tưởng gửi cho cô giáo cũ đang được Reynie viết với giọng điệu đã có phần lạc quan hơn - trong lá thư ấy có xuất hiện câu “bây giờ, những gì chúng em hy vọng đều phụ thuộc cả vào Kate” - thì Kate lại đang càng lúc càng mất đi sự lạc quan đó.
Vấn đề của cô bé không nằm ở việc tìm căn phòng máy tính bí mật của ngài Curtain. Vấn đề cũng không phải là bị phát hiện.
Ban đầu mọi việc có vẻ tốt đẹp. Kate nhẹ nhàng chui qua mấy chỗ khuất đằng sau ký túc xá, và chẳng mấy chốc đã đến được chỗ mấy tảng đá phía sau Nhà Điều Hành, cô lấy chân đá vào cánh cửa, lao thẳng đến khu đại sảnh. Nhưng đến đây, các sự cố bắt đầu xuất hiện. Phía trên trần chẳng có chỗ nào có thể bò được, và các đường ống dẫn khí thì bé tí. Vì thế, Kate không còn lựa chọn nào khác hơn là lùng sục khu vực đó “giữa thanh thiên bạch nhật”. Hành lang thì sáng như ban ngày, đấy là còn chưa kể đến việc nó chẳng hề ngắn chút nào vì hai hàng cửa hai bên như cứ kéo dài mãi. Tít tận phía xa mới có một ngã rẽ. Vậy mà Sticky lại nói nó ngắn là sao nhỉ?
Bây giờ Kate mới nhớ ra là lúc đó hai cậu bạn của mình bị bịt mắt. Các cậu ấy nghĩ nó ngắn vì chỉ đi có vài bước là Jackson đã đưa chúng qua một ô cửa để đến những bậc cầu thang dẫn lên phía trên ngọn tháp. Chắc là một trong những ô cửa ở ngay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-gioi-ki-bi-cua-ngai-benedict-tap-1-but-chi-tay-va-nguoi-thang-cuoc/384453/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.