Nửa giờ sau, Kate đã mò về đến phòng Reynie và Sticky, tâm trạng cô bé có vẻ khá hơn nhiều. Tuy vẫn thất vọng vì nhiệm vụ của mình tối nay, cộng thêm lạnh run người, ướt như chuột lột, và còn phải chịu đau đớn nữa, nhưng ít ra cô bé cũng không bị con cá mập nào đó nuốt chửng. Nghe tiếng giày gõ gấp gáp trên hành lang, hai cậu bé choàng tỉnh dậy, thấy ngay Kate đang ôm chặt cái lò sưởi, hai hàm răng va lập cập vào nhau, quần áo sũng nước.
“Kate!” cả hai phải kiềm chế lắm mới không hét toáng lên. “Có chuyện gì thế? Cậu không sao đấy chứ?”
“T-t-t-ốt,” Kate lắp bắp.
Reynie quăng vội cái chăn đắp lên người cô bạn. Đến khi đã cảm thấy ấm hơn, Kate kể lại mọi việc cho hai cậu bạn của mình, (tuy nhiên có bỏ đi đoạn về con cá mập tưởng tượng, vì cũng không cần thiết phải miêu tả lại mọi chi tiết.)
“May mà tớ buộc chặt cái giỏ đấy,” cô bé nói, “không thì chắc nó đã tuột mất rồi. Nhưng tớ cũng bị rơi mất vài thứ, và cái bút đèn thì bị ngấm nước. Các ngón tay của tớ tê cứng đến mức chẳng cầm nổi vật gì nữa. Tớ không leo lên được trên trần nhà, nên đã phải lẻn đi qua hành lang. Đến giờ vẫn chẳng thể tin là tớ không đụng phải Jillson hoặc bất kỳ một ai khác đấy.”
“Không tin được là cậu đã xoay sở để có thể nghe lén được qua cái đường ống dẫn nước đấy,” Sticky nói. “Sao cậu có thể nghĩ ra cách đó nhỉ?”
“May mắn thôi,” Kate nói. “Lần trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-gioi-ki-bi-cua-ngai-benedict-tap-1-but-chi-tay-va-nguoi-thang-cuoc/384451/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.