Ta cười nói: "Chức Quý phi của ta, đúng là do Hoàng thượng cố ý lôi ra để che chắn cho Tiết Thường Khiết. Trong triều, Hữu Tướng liên kết với Vũ Uy Hầu gây áp lực cho Hoàng thượng, nhưng hắn ta vẫn muốn nạp Tiết Thường Khiết vào hậu cung, nên cần tìm một mục tiêu sống mê hoặc quân vương, vượt quá lễ giáo để cho đám Ngự sử ăn không ngồi rồi chỉ trích, từ đó giảm bớt ánh mắt và áp lực đổ dồn về phía Tiết Thường Khiết. Kế này của Hoàng thượng rất tuyệt, hiện giờ triều đình đều đang tố cáo ta làm loạn triều cương, vượt quá tổ chế, hầu như chẳng ai nhắc đến Tiết Thường Khiết chỉ được phong làm Tần kia, Hoàng thượng thắng hoàn toàn."
"Nhưng Tiết Thường Khiết không thắng, nàng ta là con gái Tả Tướng, trong cung có hàng chục phi tần, làm sao nàng ta chịu ở dưới người khác mãi được?"
"Tiết Thường Khiết được nuông chiều từ nhỏ, nếu đã không nhịn được cục tức ở chỗ ta, tất nhiên cũng không nhịn nổi người khác, nhưng hiện giờ chưa ai dám gây sự với nàng ta, nàng ta còn có thể sống yên ổn thêm một thời gian nữa."
"Một thời gian?"
Ta cười nhẹ: "Hoàng hậu nương nương là con gái Hữu Tướng, cũng là người có thân phận tôn quý không chịu được uất ức, hiện giờ ngay cả ta cũng bị nàng ta chiêu mộ, có thể thấy chắc chắn nàng ta sẽ không tha cho Tiết Thường Khiết, hai hổ tranh đấu, ắt sẽ có một con bị thương."
Liễu Nhứ gấp giọng: "Còn muội thì sao? Bọn họ tranh đấu liệu có làm tổn thương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-than-hoa-ra-la-bach-nguyet-quang/1184332/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.