Nắng ấm lên cao, trời trong gió nhẹ.
Khương Nhàn quàng lại chiếc khăn choàng, từ trên lầu đi xuống thì nghe thấy trong sân có tiếng động không nhỏ.
Có lẽ nhận ra sự tò mò của cô, dì Chung vừa trò chuyện với quản gia xong từ bên ngoài bước vào liền cười nói: “Bên ngoài đang tưới nước cho cây quýt đấy.”
Bà vừa nói vừa vào bếp bưng bữa sáng vẫn luôn được giữ ấm ra.
Tối qua Lận Nguyên Châu không về, bữa sáng chỉ có một phần.
Giờ này cũng không còn sớm, Khương Nhàn ăn một cách chậm rãi, cảm thấy bữa trưa có lẽ cũng không cần nữa.
Dì Chung không có việc gì làm, bèn ôm điện thoại ngồi một bên lướt video, không biết đã xem phải thứ gì mà chau mày thở dài.
Khương Nhàn hỏi: “Sao vậy dì?”
Dì Chung đưa màn hình điện thoại cho cô xem.
Một mẩu tin tức trong thành phố, hộp điện của một khu chung cư cũ bị lão hóa gây ra hỏa hoạn, bố mẹ ôm đứa con nhỏ tuổi hơn chạy thoát ra ngoài, bỏ quên đứa con lớn đang ngủ trong phòng ngủ. May mắn là đội cứu hỏa đã đến kịp thời cứu được đứa trẻ bị bỏ lại, chỉ có điều cô bé bị bỏng nặng.
Dì Chung là người hay lo chuyện bao đồng, xem video mà không khỏi tức giận: “Một đứa trẻ lành lặn bị bỏng đến biến dạng, làm bố làm mẹ sao có thể bất cẩn như vậy chứ!”
Ngón tay đang cầm thìa của Khương Nhàn khẽ siết chặt, cô ngừng lại một lúc rồi cúi đầu thì thầm: “Có lẽ là… quên thật rồi.”
Dì Chung lắc đầu, lướt qua
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-than-tram-luan-nhat-khuong/2992036/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.