Chủ chiếc xe Volkswagen trắng đã hẹn trước không có ở trong xe. Người đàn ông rụt rè bước ra từ phía sau bức tượng điêu khắc biểu tượng, theo sau là hai vệ sĩ cao to lực lưỡng, mặt mày nghiêm nghị đang canh chừng.
Xung quanh tòa nhà Cô Nam toàn là người của Lận Nguyên Châu. Trợ lý đi bên cạnh anh đã đổi người, không phải Lâm Phong.
Màn đêm cuộn trào, như những con sóng dâng lên từ phía chân trời.
Khương Nhàn không đi được nữa rồi.
Cô nuốt khan một tiếng, cánh tay đặt trên vai cô dường như nặng ngàn cân, đè nén đến mức không thở nổi.
Chủ xe là một người đàn ông trung niên, loạng choạng bước đến trước mặt Khương Nhàn.
Lận Nguyên Châu hờ hững ôm nửa vai Khương Nhàn từ phía sau, thân hình cao lớn vạm vỡ của anh hoàn toàn bao bọc cô trong lòng.
“Xem xem có nhận ra không?” Lận Nguyên Châu bóp cằm cô, ép cô ngẩng đầu.
Khương Nhàn và người đàn ông trung niên trước mặt nhìn nhau.
Đối phương vừa rụt rè vừa sợ hãi, ấp úng nói: “Cô gái, tôi chỉ là một tài xế chạy xe thuê thôi, không phải người tốt giữ chữ tín gì đâu.”
Ông ta nói xong liền vội vàng cúi đầu.
“…”
Lận Nguyên Châu phất tay, cho vệ sĩ lui ra.
Người đàn ông trung niên rối rít cảm ơn, nhanh nhẹn lên xe, nhấn mạnh chân ga rồi lao đi, trong nháy mắt đã chạy xa mấy trăm mét.
“Xem em tìm được người thế nào kìa, anh chỉ hỏi bâng quơ thôi mà ông ta đã khai ra hết rồi.” Lận Nguyên Châu cụp mắt xuống, khẽ cười
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-than-tram-luan-nhat-khuong/2992080/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.