Mình chắc là mình không phải lòng anh ấy mà, chỉ là bị mê hoặc thôi; đó không thể là tình yêu.
Emily dành cả một nửa buổi tối để tự chối đây đẩy một điều đã quá rõ ràng với cô trong suốt thời gian dài vừa qua. Và khi cô từ bỏ việc cố phủ nhận điều đó, cô thử suy nghĩ khác.
Được rồi, mình có thể - thích anh ta nhiều hơn là mình nên thế, nhưng nó sẽ chẳng dẫn mình đến đâu cả, cho nên cách tốt nhất là quên đi thôi.
Nghe có vẻ hay hơn. Cô rất giỏi quên đi một chuyện gì đó. Cô đã quên - thực sự gần như lãng quên - những trận đòn bạo lực đã phá hỏng những ngày thơ bé. Chắc là cô cũng có thể làm thế với cảm xúc mê muội ngốc nghếch người anh họ của mình, Nikolaos chứ?
Emily thở dài, và nhắm mắt lại. Có lẽ mọi chuyện sẽ dễ dàng quên đi nếu như anh chưa từng hôn cô, chưa từng khiến cho sự nhức nhối cháy bỏng trong cơ thể của cô bùng nổ và đến giờ vẫn còn âm ỷ. Cô tự nhủ phải ngủ đi vì ngày mai còn cả một lượng công việc đồ sộ, và cô sẽ không bao giờ có thể hoàn thành nếu như vừa làm vừa gật gà gật gù.
Cuối cùng thì cô cũng chập chờn ngủ được vài giờ trước khi bình minh đến. Cô thức dậy ngay lúc mặt trời đang từ từ nhú lên, vừa ngáp vừa bước chân trần ra phiá cửa sổ với cặp mắt trĩu nặng.
Cô đã tự chọn cho mình một căn phòng nhìn ra khu cảng nhỏ ở Paphos. Vào lúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-touch-of-aphrodite-phep-mau-cua-nu-than-tinh-yeu/213770/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.