Chapter 50 : “Đợi em vĩnh viễn sẽ không lâu.” * “Được, em nói là giữ lời.” Ánh sáng chiếu xuống từ bức tường xi măng, ánh mắt Lý Bắc dịu hẳn đi, giọng điệu như mang theo ý cười, cậu nắm tay cô dắt vào trong sân. Mới đi được mấy bước, cánh cổng sắt to đùng vốn chẳng mấy khi có người gõ bỗng vang lên tiếng động khe khẽ. Giang Oanh khựng lại, sững người vài giây rồi quay sang nhìn Lý Bắc đang đứng nghiêng người bên cạnh: “Có ai tới hả anh?” Ánh mắt Lý Bắc lạnh xuống, khẽ lắc đầu, tim cậu trĩu nặng, luồng lệ khí dữ tợn bùng lên, nếu là Lý Chí Cao… Cậu không để lộ cảm xúc, thả tay Giang Oanh ra, bảo cô đứng xa một chút rồi xoay người đi mở cửa. Cánh cổng sắt lại xoay theo quỹ đạo vừa rồi thêm nửa vòng. Bên ngoài đứng một cô bé chừng mười lăm mười sáu tuổi, đội mái tóc giả xoăn màu hồng, trông như vừa khóc xong, dưới mắt loang một vòng đen chẳng rõ là gì. Giữa mùa đông tuyết rơi mà lại mặc một chiếc váy trắng lông xù, khoác thêm một cái áo choàng đỏ? Đây là cosplay Cô bé quàng khăn đỏ à? Lý Bắc khẽ nhíu mày, thở phào yên tâm, vừa định mở miệng hỏi cô ấy tìm ai. Cô bé ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh liếc cậu từ trên xuống dưới, mặt còn khó ở hơn cả cậu, lại thiếu kiên nhẫn. “Anh là ai?” “Chị Giang Oanh của tôi đâu?” Giang Oanh đứng cách đó không xa nghe giọng nói lạnh lùng đến băng giá của cô bé, ngạc nhiên mấy giây. Trần Phi…? Sao em ấy lại đột
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/theo-bac-manh-thu/3021843/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.