Tử lâu Trương Kí hôm nay ế khách, có kẻ thù hằn đánh chết thực khách ngay tại chỗ, chưởng quỹ báo quan, bộ khoái chạy tới điệu hung phạm đi. Thực khách cả sảnh đường tản ra như chim muông, trong tửu lâu bừa bãi lộn xộn, bát đĩa vỡ hòa lẫn với canh thừa thịt nguội.
Thu dọn được một nửa thì có khách tới.
Hầu bàn trông thấy người, thoạt tiên là vui mừng, sau đó thì tỏ vẻ khó xử: “Khách quan, ghế ngài ngồi bị người ta đập gãy rồi…”
Vị thực khách này đến không quá siêng, dăm hôm một chuyến, có lúc sáng sớm tửu lâu vừa mở cửa đã đến, có lúc sắp đóng cửa mới đến. Trừ bữa đầu tiên tìm đại ghế trống ra, những bữa khác đều ngồi chỗ cạnh cửa sổ lầu hai, bữa nào cũng chỉ đích danh đầu bếp Phùng Bảo Vinh làm món “Cá vượt long môn”.
“Không sao, dọn dẹp sạch sẽ là được.” Phùng Thiếu Mị nói, “Cho nửa con gà ống, một chân giò kho tàu, một mề gà xào giá, một ‘Cá vượt long môn’ trước đi… Thêm hai suất cơm bát bảo, hai bát canh dạ dày thái sợi, một bầu rượu hoa điêu hâm nóng nữa.”
Có vẻ như là gặp bạn, gọi nhiều hơn bình thường khi đi một mình rất nhiều.
“Ngài tới không khéo rồi, hôm nay thầy Phùng không ở đây.” Hầu bàn nói, “Đầu bếp đang trực cũng biết làm món ‘Cá vượt long môn’ này, ngài thấy thế nào?”
Phùng Thiếu Mị thoáng sửng sốt: “Vậy thì thôi.”
Hầu bàn đáp lời, vừa xoay người đi thì bị gọi lại: “Chưa thấy ông ấy nghỉ bao giờ, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thich-khach-tham-nhan/2013417/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.