Thời tiết không đẹp, mây đen đè thành, mưa rào chợt giáng.
Mưa tam phục không rơi thì thôi, đã rơi là như trời trút ngân hà, đổ ào ào, ngoài cửa sổ mưa quất chuối tây nghe chan chát.
Bên ngoài bình phong sứ thanh hoa, đại phu bắt mạch mỗi giờ Mão hằng ngày thu lại chỉ đỏ: “Tướng thai hơi bất ổn nhưng không có gì đáng ngại, Triệu phu nhân yên tâm.”
Trong thành Lạc Dương chẳng ai không biết Giang Đô vương rời đi ba năm nay hồi kinh chúc thọ phụ hoàng vừa nạp một phòng thiếp thấp, sủng ái hết mực. Xuất thân con hát, rất giỏi giày vò, cứ dăm ba hôm lại lấy bụng ra làm mình làm mẩy, người hầu kẻ hạ chung quanh oán thán dậy đất.
Đàn bà quá gây sự, đàn ông sớm muộn gì cũng ghét bỏ, người ta đang ngầm kháo nhau, đợi mụn vàng trong bụng chào đời, chỉ e Triệu phu nhân sẽ chẳng được sống sung sướng.
Lòng bàn tay áp lên cái bụng phồng, Triệu Nga Anh hỏi: “Khoảng bao giờ thì sinh?”
Cái bụng phồng như dưa chuột nửa chín nửa không trong ruộng, hái sớm thì chát mà hái chậm thì nát.
Đại phu đáp: “Cuối tháng Tám.”
Để lại toa thuốc an thai, lúc đứng dậy cáo lui, trong túi tay áo rơi ra một cuộn chỉ ngũ sắc, bên trên cắm mấy cái kim bảy lỗ. Đầu chỉ gài chặt bị lỏng ra, cuộn chỉ lăn lông lốc ra ngoài, đại phu đuổi sát theo mấy bước nhặt lên, luôn miệng xin lỗi.
Xỏ kim khất xảo là tập tục của người Lạc Dương vào lễ Thất tịch.
Triêu Nga Anh thoáng sững người: “Hôm nay là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thich-khach-tham-nhan/2013418/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.