“Vương gia… Là thiên cẩu nuốt mặt trời!”
Chẳng kịp thông tri, thư đồng chạy ào vào thư phòng như con trâu hoang xông bừa đâm ẩu. Bức rèm bị đâm ra rồi lại rủ xuống, trân châu oáng ánh va chạm với nhau phát ra tiếng vang hỗn loạn nhỏ vụn.
Giang Đô vương đang nghị sự cùng phụ tá, nghe vậy lấy làm kinh hãi, bảo thư đồng mở cửa sổ ra.
Trời đen như sơn, xa xa loáng thoáng vọng tới tiếng dân chúng kêu than.
Giang Đô vương mừng rỡ: “Hay lắm, trời cũng giúp ta!”
Lần cuối thiên cẩu nuốt mặt trời là vào hơn bảy mươi năm trước, đúng lúc gặp chiến sự, Khâm thiên giám dâng tấu đề nghị tạm hoãn xuất binh đi tiểu quốc Tây Vực, hoàng đế tại vị khi đó độc đoán chuyên quyền, mắt điếc tai ngơ. Ai ngờ không bao lâu sau khi trời sinh dị tượng, tinh binh chết sạch tại Tây Vực, hiếu chiến nhiều năm, quốc khố trống rỗng, một khi chiến bại, người ngã ngựa đổ. Dân chúng lầm than, thậm chí còn xuất hiện vài cuộc khởi nghĩa của dân loạn, hoàng đế bất đắc dĩ hạ chiếu tự hặc, tiếng xấu ngàn thu.
Gương sáng ngay trước mắt, thế cục triều đình tất sẽ phải hỗn loạn một phen. Không khéo sao thành chuyện, Giang Đô vương muốn phản, đã có sẵn danh nghĩa, chỉ tiếc…
Nếu dị tượng diễn ra vào hôm qua thì đã tốt hơn.
Võ công trong thiên hạ, duy mau bất khả phá. Chuyện bức vua thoái vị như lửa sém lông mày, Giang Đô vương vỗ bàn, định ngay trong tối nay.
Chuyện xảy ra khẩn cấp, cũng may y mưu đồ nhiều năm, đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thich-khach-tham-nhan/2013424/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.