Nghê Gia không dám nói muốn tìm anh đi dạo phố, các ý nghĩ xoay mòng mòng trong đầu, cắn răng lên tiếng: “À, lần trước đã nói, anh còn nợ tôi một điệu nhảy, cái đó còn tính không?”
Đầu bên kia điện thoại lại im lặng, hai giây sau mới hỏi: “Là đêm nay à?”
Nghê Gia nhanh nhảu gật đầu, ý thức được anh không nhìn thấy, lại “ừm” một tiếng.
Chẳng hiểu sao, mỗi lần cô nói xong, hình như anh cũng phải phản ứng lâu hơn mấy giây.
Anh nói, “Ừ, vẫn tính”.
Nếu người đại diện cho nhà họ Việt đến được, vậy quả thực là viên thuốc an thần lớn nhất.
Nghê Gia thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo, lại biết thời biết thế nói tiếp: “Nhưng, chúng ta còn chưa từng nhảy với nhau bao giờ, chắc là, phải… tập luyện một lần chứ!”.
“À ~~” Sao nghe có mùi ý tứ sâu xa vậy nhỉ, “Nên ý của em là, bây giờ tôi qua đó?”.
Nghê Gia mau mắn khách khí đáp: “Đương nhiên phải xem thời gian của anh Việt nữa, lúc nào anh tới cũng được cả”.
Việt Trạch nghe xong câu trả lời vừa khách sáo vừa dối lòng của cô, khóe môi cong lên, nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt, không nghe ra cảm xúc gì: “Đúng lúc đang không có việc gì, lát nữa tôi qua chỗ em luôn”.
“Rất cảm ơn anh.” Cô nghe vậy hết sức vui vẻ, như vừa trút được gánh nặng.
Mắt Việt Trạch lóe lên, dập máy.
Nghê Gia chuẩn bị qua loa một chút rồi xuống lầu.
Cô đi bộ ra ngoài, băng qua một con đường cái xuyên rừng rất rộng.
Hai giờ chiều, ánh mặt trời rực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/1272475/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.