Giọng Liễu Phi Dương rất trầm, dễ dàng nghe ra gã đang nổi giận. Gã nói xong, cúp điện thoại, thả tay ra, di động của Nghê Gia rơi xuống nền xi măng vỡ tan tành.
Nghê Gia không có trợ lý, là điện thoại gọi nhầm số, nhưng ý của Liễu Phi Dương thì không hề nhầm.
Gã nhìn Nghê Gia chăm chú, trong ánh mắt ánh lên sự tàn nhẫn như thú hoang khát máu, vào một khoảnh khắc nào đó, còn có dục vọng chinh phục của đàn ông với đối thủ khác phái.
Nghê Gia đã từng thấy ánh mắt này. Kiếp trước, biết bao lần cô chịu sự hành hạ vô nhân tính, ánh mắt của những kẻ đó cũng ghê tởm thế này.
Nghê Gia lạnh cứng sống lưng, bàn tay cầm ống tuýp siết lại thật chặt.
Nghê Lạc cũng nghe thấy Liễu Phi Dương báo cho người đến nhặt xác Nghê Gia, nhưng trước khi cậu nhào đến, Nghê Gia đã ra tay trước.
Nghê Gia xưa nay chưa bao giờ là một người vĩ đại. Thực ra, cô rất sợ. Thái đội kiêu kỳ và kiên cường trước kia đều là giả. Nhưng giờ phút này, cô còn không muốn nhìn Nghê Lạc bị thương hơn!
Cô dùng sức toàn cơ thể nắm chặt ống tuýp trong tay, lao đến chỗ Liễu Phi Dương. Nhưng trong khoảnh khắc ống tuýp sắp chạm vào đầu, gã lại đưa tay túm chặt lấy cái ống.
Tiếng vũ khí kim loại đập vào khoảng giữa ngón trỏ và ngón cái nghe mà buốt người, nhưng nom gã có vẻ không đau đớn gì, rất nhẹ nhàng đã biến toàn bộ sức lực của Nghê Gia thành con số không.
Nghê Gia thử dùng sức,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/1272484/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.