Nghê Gia điên mất! Nếu bị kẻ khác cưỡng bức trước mặt Nghê Lạc, cô thà chết còn hơn!
Thằng biến thái Liễu Phi Dương!
“Nghê Lạc!!! Cứu chị!!!!”
Giờ phút này, hai mắt Nghê Lạc đỏ ngầu, không biết tìm được sức lực từ đâu ra, cậu thét lên một tiếng như hóa điên, ném bay toàn bộ bảy tám người đang đè lên người mình.
Cậu tung đòn về phía Liễu Phi Dương, một tay giành lại Nghê Gia trong tay gã, ôm cô vào lòng thật chặt. Đồng thời đá một cú vào ngực Liễu Phi Dương, gã ta bị bất ngờ, ngã vật xuống đất.
Nghê Lạc ôm Nghê Gia chạy ra ngoài, những người phía sau đuổi theo như đám quỷ hút máu, vây lấy cậu tẩn cậu một trận. Nghê Lạc ngã xuống đất, vẫn ra sức che chắn Nghê Gia, không muốn để cô chịu bất cứ tổn thương nào.
Nghê Gia bị cậu ôm siết vào lòng, nắm tay đặt trên cơ thể gầy gò của cậu, thấy môi cậu bị cắn đến trắng bệch mà không kêu rên một tiếng. Mắt cô ươn ướt: “Không cần bảo vệ chị”.
Cậu bị chúng đánh trúng, nặng nề gục trên người cô, thì thầm bên tai: “Tôi đếm đến ba! Chị phải chạy ra ngoài, không được quay đầu lại!”
Nghê Gia nhìn khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn kiên cường của Nghê Lạc, đột nhiên phát hiện ra, em trai cô hình như đã thay đổi rồi!
“Một, hai”, cậu chậm rãi nới lỏng vòng ôm, “ba!”. Cậu đẩy phắt cô ra, hét “Chạy đi!”.
Nghê Gia được cậu đẩy khỏi vòng vây, nhưng cô vẫn chìa tay muốn kéo Nghê Lạc theo, lại bị cậu hất mạnh tay ra: “Bảo chị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/1272485/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.