Mạc Mặc sững sờ, sao con bé này lại bất ngờ đối xử vô tình với bà ta như thế, còn gọi bà ta là “bà Tống”. Tuy rằng những ngày hai người chung sống không thoải mái gì cho cam, nhưng lúc Nghê Gia sống không vui ở nhà họ Nghê cũng từng gọi cho bà ta khóc lóc kể lể.
Nghê Gia kiếp trước tuy đi theo bà ta nếm đủ mọi khổ sở, nhưng dù sao cũng coi bà ta là mẹ. Mãi cho đến ngày cô ngồi xổm trước cửa, cầm bút ghi âm, nghe cuộc nói chuyện giữa Mạc Mặc và Mạc Doãn Nhi mà nước mắt như mưa.
Còn hiện giờ, Mạc Mặc vẫn chưa từng nói bí mật này cho bất cứ ai, đương nhiên cũng không biết Nghê Gia đã nhìn thấu bộ mặt bà ta. Bà ta còn ra vẻ bà mẹ bao dung cho sai lầm của con gái, thân thiết nói:
“Ừ nhỉ, con là Gia Gia, có điều, hôm nay tâm tình Gia Gia có vẻ không tốt lắm, có muốn mẹ…”
“Bà Tống!” Giọng Nghê Gia lạnh đi, “Xin chú ý cách chọn từ của bà, bà không phải mẹ tôi”.
Giọng cô khá lớn, chung quanh có người nhìn sang đây.
Tiệc sinh nhật của Mạc Mặc hôm nay có rất ít thanh niên đến tham dự, chủ yếu là các phu nhân nhà giàu trạc tuổi bà ta, mà những người này thì thích nhất là nghe chuyện ngoài luồng.
“Gia Gia, con…” Mạc Mặc kinh ngạc, “Sao con có thể nói chuyện với mẹ như thế?”.
Giọng điệu Nghê Gia không lấy gì làm thân thiện: “Bà Tống, lúc tôi vừa mới lên đại học, bà muốn bán tôi đi để kiếm tiền cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/1272488/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.