Nghê Lạc kiểm tra kết quả kinh doanh gần nhất của công ty mới, một trăm nghìn.
Không buồn không vui.
Nhớ lại mới cách đây không lâu, toàn bộ những thứ có thể bán trong nhà đều bị mang ra bán sạch, xe cộ nhà cửa đá quý vàng nén, nhưng vẫn thảm hại trong cuộc chiến giành cổ phiếu, tài sản hơn trăm nghìn tỷ đã tan vỡ như bong bóng xà phòng.
Nhà họ Nghê không còn gì cả. Chín năm, sau khi bà nội qua đời chín năm, cậu làm Hoa thị phá sản. Tám năm trước nguy cơ bủa vây tứ phía, năm cuối cùng, khi cậu và Nghê Gia đang liều mạng cố gắng thì Hoa thị sụp đổ ầm ầm không thể cứu vãn.
Cậu của lúc đó ngồi một mình trên bậc thềm ngân hàng, rất muốn khóc.
Cuối cùng vẫn là Nghê Gia đến kéo cậu về, giọng bà chị đốn mạt kia vẫn mãi liều lĩnh như thế: “Bất kể thế nào, dù chỉ còn sống một ngày, chúng ta cũng nhất định phải đoạt lại Hoa thị”.
Nên bọn họ dùng năm trăm nghìn còn sót lại đăng ký kinh doanh công ty phân tích đầu tư tài chính hiện giờ, trong thời gian này, cậu dốc sức học hành, không còn buông thả trăng gió như trước nữa.
Giờ sám hối hay đau thương cũng đã muộn, trong lòng cậu chỉ không cam lòng mà quyết tâm vật lộn giành giật lại.
Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, không ngờ đã bắt đầu có lời rồi, tuy chưa thể với đến dù chỉ là con số lẻ của Hoa thị, song đó cũng được coi là những đồng tiền đầu tiên trong đời cậu kiếm được bằng năng lực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/494775/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.