Ông Trình ở một bên mỉm cười, quay đầu nhìn về phía con trai Trình Ngạn Xương nói: "Tiểu Xương, về sau con và Ngữ Dung đi học đại học chung nơi rồi, nhớ chăm sóc con bé thật tốt nhé."
Bà Trình nhỏ ở một bên cười gật đầu, mặt mày đầy kiêu ngạo nhìn con trai mình.
"Ba, chú, dì, mọi người cứ yên tâm. Con sẽ chăm sóc Ngữ Dung thật tốt." Trình Ngạn Xương vừa cười vừa cam đoan.
Cũng chọc cho mấy người lớn cười ha hả, vui vẻ, cực kỳ hòa thuận.
Ngay khi tiếng cười vừa dứt trong giây lát, ông Hứa đang định mở miệng nói gì đó thì một âm thanh già nua từ một bên truyền đến, ngắt lời ông ta…
... "Có chuyện gì vui vẻ thế."
Vừa dứt lời, mấy người Bạch Ngữ Dung cùng nhau quay đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra, khách mời rối rít di chuyển để nhường đường đi, tiếp đó họ nhìn thấy bà nội Bạch ngồi trên xe lăn được Chu Phổ đẩy, mỉm cười xuất hiện ở trước mặt mọi người.
"Mẹ?! Sao mẹ lại về rồi ạ." Vẻ mặt Bạch Văn Liên ngạc nhiên mừng rỡ, ông ta bước nhanh về phía bà nội Bạch, cũng không để ý đến sự hơi thay đổi sắc mặt của Hứa Tần Nhã, cũng như ánh nhìn thoáng qua ngoài cửa.
"Sao nào? Nhà của mẹ mà mẹ không thể quay về à?" Bà nội Bạch nhìn nhìn đứa con trai của mình, làm bộ trách cứ.
"Con đâu có ý này đâu, còn không phải do con lo lắng đến sức khỏe của mẹ ư." Bạch Văn Liên vừa cười vừa trả lời: "Nhà đông người, con sợ mẹ mệt."
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-that-xuong-nui-roi/2788053/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.