Nhưng nếu muốn rèn được loại tốt thì nguyên liệu vừa khó kiếm lại còn đắt đỏ.
Cũng may Tô Tái Tái có thiên phú trong bùa chú, có thể tạo ra bùa nâng cấp nên cho dù là thứ đồ sắt bình thường nhất thì chỉ cần luyện hóa chung với bùa chú của Tô Tái Tái là có thể gia tăng uy lực tương ứng của nó.
Nhưng bùa của Tô Tái Tái chỉ có tác dụng tăng thương tổn thôi chứ nếu bản thân chất liệu của luyện khí chỉ ở mức bình thường thì cũng uổng.
Nhiều lắm thì có thể kiên trì thêm chút thời gian dưới tác dụng của bùa nâng cấp.
Giống như của Tô Hồng Bảo vậy, không cẩn thận cái là gãy ngay.
Giờ tiểu sư thúc đã ở đây, còn không mau nhân dịp cô còn đang ở trên núi đòi ít bùa chú để mà luyện mấy thứ?
Hơn nữa, chẳng mấy chốc mà cậu ấy sẽ phải học sang luyện đan, đến lúc đó cũng cần đến bùa chú của tiểu sư thúc mà!
“Ồ…” Tô Tái Tái ngân giọng, ra vẻ “Sư thúc còn tưởng là có chuyện gì”.
“Lát nữa con qua chỗ sư thúc lấy bùa chú nhé, lần này xuống núi nên sư thúc làm nhiều chút, chắc là đủ cho con dùng đấy.” Tô Tái Tái quen miệng nói.
Như thể đống bùa chú kia chỉ là thứ đồ gì đó tầm thường mà thôi.
“Cảm ơn tiểu sư thúc!” Tô Hồng Bảo vui vẻ cảm ơn Tô Tái Tái.
Tô Tái Tái tùy ý phất tay, như thể đột nhiên nhớ ra cái gì mà nhìn về phía tiểu sư điệt mà hỏi: “À đúng rồi, cái kiếm gãy của con đâu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-that-xuong-nui-roi/2788081/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.