Đám người Lữ Phục đã mang binh đi trước, Bạch Tiểu Bích trở về không gặp được bọn họ. Ôn Hải cùng mấy vị tướng quân tạm thời đóng giữ ở Đều Châu, hai người vừa trở về, Ôn Hải ném nàng vào một gian phòng nào đó rồi bỏ đi nghị sự.
Bạch Tiểu Bích biết mình không trốn được nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn ở trong phòng.
Tới buổi chiều, Ôn Hải tới thăm nàng, thái độ đã tốt hơn rất nhiều, “Ăn cơm rồi?”
Bạch Tiểu Bích không đáp.
Ôn Hải nghĩ nàng còn tức giận chuyện Lữ tiểu thư, đưa tay kéo nàng vào lòng nói: “Lữ tướng quân là người có danh vọng, lại là bậc trung thần, thấy ta đối đãi với ngươi không giống người khác tự nhiên sẽ cảm thấy bất an. Ngày đó ngươi mời rượu làm rất tốt, Lữ tướng quân từng khen ngợi ngươi hiểu lí lẽ. Lữ tiểu thư vào cung đối với ta chỉ có lợi chứ không có hại, đã nói là tam cung lục viện, bất quá cũng chỉ thêm mấy người mà thôi. Ngày trước tị nạn trên núi, không phải ngươi nói muốn cùng ta suốt đời sao? Sau này ngày nào ta cũng ở cùng ngươi, thế nào?”
Hắn ôn nhu nhượng bộ, nhưng nàng bây giờ sao có thể cùng hắn cả đời được? Bạch Tiểu Bích nhớ tới chuyện hoang đường mình đã làm, miễn cưỡng cười, lắc đầu nói: “Ta…”
“Những chuyện này không nên vội vàng, đợi ngươi thông suốt rồi hãy nói.” Ôn Hải cắt ngang lời nàng, “Theo ta ra khỏi thành gặp một người đã, người này ngươi cũng biết.”
Thấy hắn không bức bách mình, Bạch Tiểu Bích thở phào nhẹ nhõm.
Lần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-menh-tan-nuong/492017/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.