Ma ma chải đầu nói cảm tạ rồi đi, cũng không dám nhìn Lạc Vân Hi lâu hơn một cái.
Lạc Vân Hi cảm giác sau khi búi tóc lên thì nhẹ nhàng thoải mái hơn nhiều, liền hỏi: "Khi nào thì chúng ta đi?"
Cánh môi mỏng của Trung Sơn Vương nâng lên: "Đi? Đi đâu?"
Lạc Vân Hi trợn tròn mắt nhìn hắn, "Đương nhiên là tới Ngự Hoa Viên, không phải Thái hậu ở đó sao?"
Trung Sơn vương lạnh nhạt nói: "Bổn vương chỉ dẫn ngươi tới đây chải đầu, những thứ khác vón dĩ không liên quan đến Bổn vương."
Lạc Vân Hi ngẩn ra một lúc, trong lòng lại mừng rỡ, vội vàng hỏi: "Vậy ngươi có thể cho ta biết đường tới Ngự Hoa Viên như thế nào không?"
Trung Sơn vương thấy nàng vội vã rời đi, chân mày hơi nhíu lại, tiện tay chỉ một hướng: "Con đường kia kìa."
"Tốt bái bai!" Lạc Vân Hi chạy về phía con đường đá cuội kia.
Không thể không nói, hoàn cảnh nơi này mặc dù vắng vẻ, nhưng lại tạo môi trường xanh tốt. Nhất là con đường nhỏ này, hai bên trồng đầy cây ngô đồng, cành lá rộng lớn, quấn quýt một chỗ, tạo thành vách tường thiên nhiên trên đầu, che đi thời tiết nóng bức mùa hạ.
Tâm tình cực tốt, nàng khẽ hát lên một khúc hát dân gian: "Nơi này đường núi ngoằn ngoèo, nơi này dòng nước chảy không ngừng, nơi này sơn ca ríu rít thành hàng, nơi này sơn ca ở khắp nơi......"
Giọng nói của cỗ thân thể này rất tốt, không thua nàng kiếp trước, giọng nói thanh thúy ngọt ngào xen lẫn một chút mềm mại rả rích, hát lên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-tai-cuong-phi-phe-vat-tam-tieu-thu/2288499/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.