Trong viện còn đang giằng co, một nha hoàn thanh tú thở hồng hộc chạy vào, đến trước mặt Lương Diệp Thu liền cúi đầu sau đó nói: "Thiếu gia, phu nhân nói, muốn người cùng tam tiểu thư đến đại sảnh xử lý việc này"
Lương Diệp Thu ngơ ngác mở miệng: "Nương cũng đã biết?"
Nha hoàn nhắc nhở hắn: "Lão gia đã ở đại sảnh thưởng trà"
Lương Diệp Thu buồn bực nhíu mày, quay đầu về phía Lạc Phượng Hề, đôi mắt mang theo tia phức tạp, lạnh lùng nói: "Đi"
Lạc Phượng Hề chỉnh lại y phục, cười nói: "Đợi ta một chút, ta muốn chải đầu"
Lương Diệp Thu ngẩn ngơ, nữ tử trước mắt hai núm đồng tiền sinh động, dưới ánh mặt trời sáng lạn, đúng là xinh đẹp rạng rỡ! Hắn tựa hồ chưa nhìn thấy nàng cười thoải mái như vậy
Lạc Phượng Hề đưa mắt dịch chuyển trên người Hạ Đào, khóe môi khẽ cong: "Hạ Đào, còn không giúp ta chải đầu!"
Vừa rồi Hạ Đào luôn gọi mình là nô tỳ, việc chải đầu này dĩ nhiên là do nàng ta làm mới đúng
Ai... Than nhẹ một tiếng, nàng quả nhiên xuyên đến cổ đại rồi
Hạ Đào bọc chăn quanh mình, run rẩy theo sát Lạc Phượng Hề đi vào, Lạc Phượng Hề đóng cửa lại, thản nhiên phân phó: "Trước mặc quần áo vào đi!"
Còn chính mình chạy về phía gương đồng
May mà đã chuẩn bị tâm lý trước, nhìn mình trong gương, Lạc Phượng Hề vẫn nhịn không được thở nhẹ ra tiếng, đưa tay vội vã che miệng lại
Trong gương là một tiểu cô nương gầy yếu mười hai mười ba tuổi, kiếp trước nàng được mệnh danh là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-tai-cuong-phi-phe-vat-tam-tieu-thu/2288633/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.