Phát hiện bên cửa phòng có tiếng động, nữ tử áo trắng chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đen như đêm tối bình tĩnh không chút gợn song. Dường như nàng biết, sẽ có ngày hôm nay…
“Người Thương gia tới, hắn sẽ mang ngươi rời đi, từ nay về sau ngươi không còn là người của phủ tướng quân nữa.” Vân Lan chậm rãi nói, than nhẹ một tiếng, trong mắt có tia phức tạp: “Nếu như ngươi không phải là con gái Lam thừa tướng, nói không chừng ta sẽ yêu thương ngươi cả đời, cho nên không thể trách ta, có trách chỉ có thể trách ngươi là con gái Lam thừa tướng.”
Khẽ mỉm cười mang theo chút trào phúng, Lam Hinh nhìn thật sau vào Vân Lan nói: “Tướng quan sao có thể quên, lúc trước ngươi đã làm gì?”
Vân Lan khẽ giật mình, ánh lên tia tức giận, nhưng không để hắn nói tiếp, Lam Hinh đến bên hắn mang theo âm thanh nhàn nhạt thổi hơi vào tai hắn châm chọc: “Năm đó, ngươi vì mượn thế lực của phụ thân ta, không tiếc mua nha hoàn bên cạnh ta để hạ dược phát sinh quan hệ vợ chồng, cố ý để phụ thân ta bắt gặp được, ngươi lại nói là do chúng ta yêu nhau, ta lại không thể chối cãi, ta không biết phụ thân có tin tưởng lời ngươi nói hay không nhưng phụ thân không thể không đem ta gả cho ngươi.”
Bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, sắc mặt Vân Lan tái nhợt, gào thét: “Đã đủ rồi tiện nhân, ngươi câm miệng lại cho ta.”
Sau khi gả cho ngươi, ngươi lại xin nhờ phụ thân cho ngươi làm quan, vì muốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-tai-cuong-phi/2176166/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.