Đại Long cung rơi vào hỗn loạn, pháo hỏa vang rền không ngớt. Binh mã ngoài thành Kinh Kỳ nghe thấy động tĩnh bên trong, nhưng vì không có tướng lĩnh chủ trì đại cục, nhất thời rối loạn, không thể lập tức tổ chức quân đội có trật tự để ứng cứu.
Binh mã Sở Châu vốn trú đóng bên ngoài nhằm chế ngự binh lực của Tề Châu và Ngụy Châu. Khi nghe thấy trong thành vang lên tiếng pháo, Đại tướng Dương Mãnh lập tức hạ lệnh, thừa lúc hỗn loạn mà đánh úp hai cánh quân này.
Nếu binh mã Tề Châu và Ngụy Châu có ý đồ dị động, binh mã Sở Châu nếu để mặc cho bọn họ vào thành cứu viện, e rằng sẽ bị đánh úp từ hai phía. Lúc này việc quan trọng nhất là lập tức tiêu diệt hai đạo quân ấy, sau đó mới tiến vào thành tiếp viện.
Một khi đại quân xông vào, thắng bại sẽ phân định chỉ trong khoảnh khắc.
Binh mã hai châu Ngụy – Tề tan tác như lá rụng, bị Sở Châu đánh cho trở tay không kịp. Dù lực lượng gấp đôi, nhưng dưới tay Dương Mãnh, lại như đàn kiến yếu ớt, từng người từng người ngã xuống dưới đao binh sĩ Sở Châu.
Đến khi trận chém giết dần đi đến hồi kết, Dương Mãnh mới cảm thấy có điều không ổn. Theo lý mà nói, binh mã hai châu này không đến mức yếu nhược đến vậy. Hắn vội ra hiệu nổi trống ra lệnh lui binh, tập hợp binh sĩ, chuẩn bị nhanh chóng tiến vào thành cứu viện.
Ngay lúc đó, một chiếc xe ngựa chầm chậm dừng lại dưới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-thu-mong-luu-dien-truong-ngung/2855345/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.