- Chúng ta đều là đồng môn, nếu cậu thích tôi, vậy hãy đưa tôi theo, tôi nguyện ý...Kỳ thực ngày trước ở Thần Dược môn, tôi đã đối với cậu, đối với cậu...
Dù cho ở đây không phải trốn riêng tư, thế nhưng Lưu Mạn Hương lại nói ra những lời này, cũng không có chút nào đột ngột. Hơn nữa âm thanh của ả càng nói càng dịu dàng, càng nói càng nhỏ.
Mà y phục trước ngực ả tựa hồ như theo lời ả nói mà lộ ra càng lúc càng nhiều, lộ ra càng nhiều khoảng trắng. Không chỉ đổi cách xưng hô với Diệp Mặc thành sự đệ, lại còn bay ra một bộ dáng như là đã sớm ái mộ Diệp Mặc từ lâu.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm Lưu Mạn Hương, liên hệ với lời nói của Kinh Dục Điền càng thêm tin tưởng. Lưu Mạn Hương là người thế nào, Diệp Mặc tuy rằng không hiểu rõ cô ta, thế nhưng dù sao cũng là một đồng môn trong môn phái.
Cái loại đàn bà này tuyệt đối không phải là loại có thể vì môn phái mà chịu nhục, Diệp Mặc nghĩ đến lời Kinh Dục Điền nói về việc cô ta vì một viên "Ngưng Anh đan" thì càng thêm tin một ít.
Thấy Diệp Mặc lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, ngữ khí của Lưu Mạn Hương càng thêm thê lương, bi ai thương cảm hơn, giống như là cái chết của Kinh Dục Điền vừa rồi không có liên quan đến cô ta.
Cuối cùng cô lại xoay người lại, cúi gập xuống mà nó một cách đau khổ:
- Sư đệ, tôi biết cậu hận tôi, cậu hãy đánh tôi đi.
Cô ta vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thieu-gia-bi-bo-roi/1451820/chuong-1065.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.