Bệ hạ niệm tình Mai Như bị thương nên ra lệnh cho nàng dưỡng thương trước, đồng thời cử thái y đến tận tình điều trị.
May chân Mai Như chỉ sưng chứ không gãy, dù vậy cục sưng vẫn to như cái bánh bao trắng, làm nàng chẳng cởi giày ống được. Thậm chí nàng không thể đụng vào chỗ sưng, hễ chạm vô là nàng đau đớn hít hà và chảy nước mắt. Cuối cùng Ý Thiền phải lấy kéo cắt giày.
Người nàng ăn mấy cước của con ngựa, giờ cởi bỏ xiêm y mới thấy tấm lưng ngọc ngà loang lổ những vết tím xanh đáng sợ. Chưa kể những chỗ đập trúng đá nữa.
Các nha hoàn đồng loạt rớt nước mắt.
Ý Thiền vừa giúp Mai Như bôi thuốc vừa gạt lệ, “Phải làm sao bây giờ?”
Mai Như nghiến răng nghiến lợi, nàng rên hừ hừ rồi gượng cười, “Mau mang thức ăn đến để đánh lạc hướng ta.” Nàng đau gần chết, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nên đành tự tìm trò vui cho quên cơn đau.
Các nha hoàn bị nàng chọc cười, “Cô nương còn sức để đùa à.” Nói vậy nhưng Tĩnh Cầm vẫn bưng ra một đĩa bánh sữa ngựa và thịt khô. Nàng ấy đặt chúng lên bàn nhỏ cạnh giường rồi nói, “Cô nương, mấy món này do Thập Nhất điện hạ sai người đưa tới.”
Phó Chiêu cực kỳ áy náy khi biết Mai Như gặp nạn. Vài ngày trước thất ca đã dặn hắn đừng ham chơi, hãy chú ý Mai Như nhiều hơn. Song Phó Chiêu vẫn lo chạy nhảy, hắn nào ngờ sự cố sẽ phát sinh; may mà thất ca đến kịp. Phó Chiêu càng nghĩ càng hối hận, hồi nãy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thinh-sung-chi-ha/2474720/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.