Câu nói của Nguyễn Vô Niệm làm cho Nguyễn Như Đổ gương mặt bỏng rát, hắn chỉ muốn công kích Nguyễn Vô Niệm, không ngờ lại bị thiếu niên này đánh mặt như vậy. Nguyễn Như Đổ dù là Hàn lâm trực học sĩ nhưng tính cách lại có phần gian ngoan cùng hẹp hỏi, thù này hắn ghi lại, Nguyễn Như Đổ lúc này chỉ hừ lạnh một tiếng nói.
- Một kẻ phàm phu tục tử biết cái gì mà nói chuyện Thánh nhân.
Lúc này Lê Thái bỗng nhiên nhìn thấy ở bên trên tường treo một bức tranh chữ, bên trong bức tranh là một ông già ngồi câu cá, bên dưới có đề thơ, hắn liền nói.
- Chủ tử, người xem bài thơ trên bức tranh này.
Lê bang Cơ lúc này cũng chú ý đến bức tranh, vừa này hắn bị cuộc tranh cãi của Nguyễn Như Đổ và Nguyễn Vô Niệm kéo sự chú ý lại không để ý đến bức tranh treo trên tường này. Bút pháp của bức tranh rất lạ mắt, vẽ sự vật lại cực kỳ rõ ràng từng đường nét bút mà không phải nét vẽ tranh thời bấy giờ. Bên dưới còn đề một bài thơ.
“Một hữu đông hàn tiều tuỵ cảnh
Tương vô xuân noãn đích huy hoàng
Tai ương bả ngã lai đoàn luyện
Sử ngã tinh thần cánh khẩn trương”.
(Ví không cảnh tiêu điều tiết đông rét buốt
Đâu có cảnh ngày xuân huy hoàng ấm áp
Tai ương đem ta ra mà rèn luyện
Khiến tinh thần ta lại càng khẩn trương).
Dưới bài thơ không đề tên tác giả. Nguyễn Như Đổ không khỏi thở phào một hơi, nếu như ký tên là Nguyễn Vô Niệm thì hắn tuyệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thinh-the-dien-ninh/1723070/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.