"Ăn chút gì trước đã, nhé?"
Ôn Thiên Thụ chôn mặt giữa đầu gối, thanh âm thấp đến không thể nghe thấy, "Em không đói bụng."
Từ sườn núi Sinh Tử trở về trạng thái của cô vẫn luôn như vậy, không khóc cũng không nói chuyện, suốt đêm đều không chợp mắt, Hoắc Hàn lo lắng không chịu được, cầm bàn tay lạnh lẽo của cô, "Phồn Phồn, tỉnh lại đi."
Có những việc, cho dù là người thân mật nhất cũng không cách nào thay cô vượt qua được.
Anh lúc này có thể làm chỉ là ở bên cô.
Sau một lúc lâu, Ôn Thiên Thụ rốt cuộc ngẩng đầu, "Đèn còn sáng không?"
Hoắc Hàn nhìn thoáng qua đèn trường minh ( Loại đèn chuyên dùng để thờ cúng, thường có trong Đền, Chùa ) trên bàn, ôn nhu nói, "Còn sáng."
Cô an tĩnh trở lại.
Trái tim Hoắc Hàn giống như bị đao cùn tinh tế cứa qua.
Người giúp việc đi vào, nói là Chu Tiềm cùng Ôn Hoàn vừa tới.
Còn không đợi Hoắc Hàn nói chuyện, Ôn Thiên Thụ đã nói, "Em muốn yên tĩnh một mình, có thể chứ?"
"Được."
Anh đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, nghĩ nghĩ, lại đem dao gọt hoa quả trên bàn nhỏ cầm lên, nhìn quét một vòng khắp phòng ngủ, lúc này mới nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Nhưng vẫn còn không yên tâm, anh lại gọi người giúp việc đến để cô ấy chờ ở ngoài cửa, tùy thời chú ý động tĩnh bên trong.
Hoắc Hàn đi xuống dưới lầu, phòng khách ngồi đầy người, không chỉ có Chu Tiềm, mẹ con Ôn Hoàn và Chu Mộ Sơn, Đường Hải, Thịnh Thiên Chúc cùng Dương Tiểu Dương đều tới, Ôn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926550/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.