"Kẻ phản bội?" thanh âm nho nhỏ không áp xuống được, nỗi khiếp sợ như bị mở ra, ở trong căn nhà không tính là lớn quanh quẩn, "Ai là kẻ phản bội?"
Những thành viên cấp cao ngươi xem ta, ta xem ngươi, trong ánh mắt bọn họ trên đỉnh đầu lẫn nhau đều đã bị dán lên nhãn "Phản bội", âm thầm phỏng đoán trong khoảng thời gian ngắn, mỗi người đều cảm thấy bất an.
Không khí từng chút một trở nên khẩn trương.
Bạch Dạ buông ly rượu, rượu vang đỏ đụng phải vách ly pha lê, giống như máu đỏ lan ra, thanh âm đáy ly chạm vào bàn rất nhỏ, nhưng trong một mảnh tĩnh mịch lại giống như gõ vang lên một hồi chuông tang.
Ngón tay hắn gõ mặt bàn, không chút để ý, "Tiếp tục nói."
Anh Quân thanh thanh yết hầu, "Hành động của chúng ta đều có độ bảo mật cao, lại có dây chuyền vận chuyển vô cùng thành thạo, tôi cũng không tin lại khéo như vậy, mỗi lần đều bị cảnh sát sờ được đuôi, muốn nói không có tay trong thì ..."
"Đúng vậy," có người thấp giọng phụ họa nói, "Lúc ấy ở Chùa Thanh Minh, rõ ràng lô hàng kia đã an toàn chuyển đến trấn Bạch Lễ, nhưng vì sao cảnh sát nhanh như vậy đã nghe được tiếng gió mà đến, lại còn véo chuẩn thời gian, trực tiếp tới khi chuyển hàng đi?"
"Ông nói như vậy, tôi cũng cảm thấy Tương Tư Lĩnh lần đó có chút kỳ quặc ..."
"Còn có, con đường vận chuyển Thâm Thành - Cảng Thành hoàn thiện bí ẩn nhất của chúng ta, trước nay đều không xảy ra chuyện gì, sao lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926560/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.